Xu Hướng 2/2024 # Tập Làm Văn Lớp 3: Viết Đoạn Văn Ngắn Tả Một Đồ Dùng Cá Nhân Em Thích Dàn Ý & 6 Đoạn Văn Mẫu Lớp 3 # Top 2 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Tập Làm Văn Lớp 3: Viết Đoạn Văn Ngắn Tả Một Đồ Dùng Cá Nhân Em Thích Dàn Ý & 6 Đoạn Văn Mẫu Lớp 3 được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Fsey.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tả một đồ dùng cá nhân em thích

Các bạn học sinh lớp 3 có thể theo dõi dàn ý và 6 đoạn văn mẫu trong tài liệu, để có thêm ý tưởng cho bài viết của mình. Nội dung chi tiết ngay sau đây.

Đề bài: Viết đoạn văn ngắn (từ 6 đến 8 câu) tả một đồ dùng cá nhân em thích, trong đoạn văn có hình ảnh so sánh.

Dàn ý tả một đồ dùng cá nhân em thích

Giới thiệu về đồ dùng: chiếc mũ, cặp sách, cốc, xe đạp…

Tả đồ dùng: hình dáng, kích thước, màu sắc, các bộ phận…

Công dụng và lợi ích: giúp ích khi học tập, vui chơi…

Thái độ, tình cảm với đồ dùng: yêu mến, trân trọng…

Tả một đồ dùng cá nhân em thích – Mẫu 1 Tả một đồ dùng cá nhân em thích – Mẫu 2

Năm học mới sắp đến, mẹ đã mua cho em một chiếc cặp sách. Chiếc cặp có hình chữ nhật, được làm bằng da. Trên cặp có in hình một chú lợn hồng rất dễ thương. Phía đằng sau có hai chiếc quai để đeo. Bên trong cặp có hai ngăn lớn, một ngăn nhỏ. Chiếc cặp đã giúp em đựng sách vở, đồ dùng học tập. Em coi chiếc cặp giống như một người bạn. Em sẽ giữ gìn và trân trọng chiếc cặp cẩn thận.

So sánh: Em coi chiếc cặp giống như một người bạn.

Tả một đồ dùng cá nhân em thích – Mẫu 3

Em được bà ngoại tặng cho một chiếc mũ. Nó được làm bằng vải, có màu xanh lá cây. Vành mũ rộng xòe ra như những chiếc lá sen. Trên mũ gắn một bông hoa hồng rất đẹp. Phía dưới mũ còn có dây đeo có thể điều chỉnh độ rộng. Mỗi khi đi học, em lại mang chiếc mũ theo. Em sẽ giữ gìn chiếc mũ thật cẩn thận.

So sánh: Vành mũ rộng xòe ra như những chiếc lá sen.

Tả một đồ dùng cá nhân em thích – Mẫu 4

Năm học mới, bố đã mua tặng cho em một chiếc xe đạp. Chiếc xe được khoác lên một bộ áo màu xanh lá cây. Phía trước xe có một chiếc giỏ nhỏ để đựng đồ. Các bộ phận như bàn đạp, yên xe, tay lái đều có màu đen. Xe có hai bánh xe hình tròn. Ở giữa bánh xe có các nan hoa. Lốp xe bằng cao su bền và đẹp. Mỗi lần xe chuyển động, hai bánh xe lăn đều như những vòng quay của chong chóng. Em rất thích chiếc xe đạp này. Vì vậy, em sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận.

Tả một đồ dùng cá nhân em thích – Mẫu 5

Em có một chiếc cặp sách rất đẹp. Chiếc cặp có hình chữ nhật, được làm bằng da. Chiều dài là ba mươi xăng-ti-mét. Chiều rộng là hai mươi lăm xăng-ti-mét. Bên trong gồm có hai ngăn lớn, một ngăn nhỏ. Mặt trước của cặp có in hình công chúa Elsa. Khóa cặp được làm bằng nhựa, có thể đóng vào hoặc mở ra. Đằng sau cặp có hai chiếc quai đeo rất êm và chắc chắn. Em dùng cặp để đựng sách vở, đồ dùng học tập. Chiếc cặp như người bạn đồng hành của em.

Advertisement

So sánh: Chiếc cặp như người bạn đồng hành của em.

Tả một đồ dùng cá nhân em thích – Mẫu 6

Món đồ cá nhân mà em rất thích là chiếc đồng hồ. Nó là loại đồng hồ đeo tay. Mặt đồng hồ có hình tròn. Phía trước làm bằng kính trong suốt. Mặt sau làm bằng kim loại. Kim giờ và kim phút có mày đen. Còn kim giây có màu đỏ. Các con số chỉ giờ nằm cách đều nhau. Dây đeo của đồng hồ làm bằng da, có màu đen. Trên dây có các nút điều chỉnh độ rộng. Chiếc đồng hồ như một người bạn, nhắc nhở em luôn đúng giờ. Em sẽ giữ gìn đồng hồ thật cẩn thận.

So sánh: Chiếc đồng hồ như một người bạn, nhắc nhở em luôn đúng giờ.

Tập Làm Văn Lớp 3: Viết Đoạn Văn Kể Lại Diễn Biến Của Một Hoạt Động Ngoài Trời Dàn Ý & 10 Đoạn Văn Mẫu Lớp 3

Nội dung sẽ bao gồm dàn ý và 10 đoạn văn mẫu lớp 3, cung cấp những đoạn văn mẫu hay nhất. Các bạn học sinh có thể tham khảo để hoàn thiện bài văn của mình nhanh chóng hơn. Mời tham khảo nội dung chi tiết ngay sau đây.

1. Giới thiệu về hoạt động:

Đó là hoạt động gì? (Ví dụ: Tập thể dục, thi đấu thể thao, biểu diễn văn nghệ, giờ học tại vườn trường…)

Hoạt động diễn ra ở đâu? Khi nào? Những ai tham gia?

2. Diễn biến của hoạt động:

Việc gì đã diễn ra đầu tiên?

Những việc diễn ra tiếp theo?

Hoạt động kết thúc như thế nào?

3. Nêu nhận xét về hoạt động: Thích thú, say mê…

Nhân ngày Ngày Nhà giáo Việt Nam, trường em đã tổ chức một buổi lễ mít tinh. Từ sáng sớm, trường học đã được các cô lao công quét dọn sạch sẽ. Sân khấu được trang trí rực rỡ cờ và hoa. Các thầy mặc áo sơ mi trắng, quần âu. Các cô mặc áo dài truyền thống. Còn chúng em thì mặc đồng phục của trường. Ai cũng đều ăn mặc rất trang trọng. Buổi lễ mít tinh diễn ra lúc bảy giờ ba mươi phút. Buổi lễ mở đầu bằng chương trình văn nghệ, sau đó lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, phần khen tặng các thầy cô dạy tốt. Cuối cùng là lời tri ân của các anh chị học sinh lớp năm dành cho các thầy cô. Em ngồi dưới lắng nghe mà lòng cảm thấy bồi hồi, xúc động. Buổi lễ kết thúc với lòng biết ơn, tình yêu thương và niềm tin tưởng của thầy và trò.

Tuần này, trường em sẽ tổ chức Hội khỏe Phù Đổng. Nhiều môn thể thao được tổ chức thi đấu. Học sinh toàn trường tham gia rất thích cực. Lớp em đăng kí tham gia mười môn thể thao. Trong đó, em đã đăng kí vào đội kéo co. Các trận thi đấu kéo co diễn ra ở trên sân trường. Đội kéo co của lớp em đã vượt qua vòng loại để vào chơi chung kết. Đối thủ của lớp em sẽ là đội kéo co lớp 3A. Cả đội đều quyết tâm chiến thắng. Các bạn trong lớp đã đến cổ vũ rất nhiệt tình. Sau ba hiệp đấu, chúng em giành được giải nhất. Em cảm thấy vô cùng sung sướng và hạnh phúc.

Cuối tuần này, trường em sẽ tổ chức hoạt động “Em yêu trường em”. Toàn bộ học sinh trong trường sẽ cùng tham gia. Trước đó, cô tổng phụ trách đã tổ chức một buổi học cán bộ lớp. Mỗi khối lớp đều có một công việc riêng. Khối lớp ba của em sẽ dọn dẹp ở sân trường. Đúng bảy giờ, chúng em đã có mặt đầy đủ. Ban cán bộ có nhiệm vụ lấy các đồ dùng lao động. Sau đó, chúng em chia thành các nhóm để quét dọn sân trường, nhặt cỏ và tưới nước trong bồn cây. Toàn bộ số rác được thu vào túi bóng. Sau một buổi sáng, sân trường đã trở nên sạch sẽ. Em cảm thấy rất hạnh phúc.

Trung thu là dịp Tết của thiếu nhi. Vì vậy, vào sáng thứ bảy tuần này, trường em đã tổ chức chương trình “Trung thu cho em”. Học sinh toàn trường đều được đến tham gia. Chương trình được tổ chức ở khu vực sân trường. Rất nhiều hoạt động thú vị đã được diễn ra. Đầu tiên, một số tiết mục văn nghệ được trình bày. Sau đó, chúng em được tham gia cuộc thi xếp mâm ngũ quả. Đội thi của mỗi lớp gồm có năm học sinh. Mỗi lớp có ba mươi phút để trình bày mâm ngũ quả. Nguyên liệu đã được các đội chuyển bị từ trước. Chúng em cố gắng sắp xếp thật nhanh thật đẹp. Sau đó, em đại diện cho đội lên thuyết trình. Ban giám khảo là các thầy cô giáo. Lớp của em đã được giải nhì. Sau đó, chúng em còn được xem tiết mục múa lân và cùng nhau phá cỗ. Chương trình đã kết thúc nhưng em cảm thấy rất vui vẻ và sung sướng.

Tuần vừa rồi, trường em tổ chức hoạt động “Bước chạy tiếp sức”. Hoạt động này được tổ chức để gây quỹ cho trẻ em bị mắc bệnh ung thư. Các lớp sẽ cử một đội tham gia thi đấu. Mỗi đội sẽ có bốn thành viên. Các đội sẽ thi đấu theo khối lớp. Cuộc thi sẽ diễn ra ở sân vận động của trường. Đối thủ của lớp em là lớp 3A2. Rất đông các bạn học sinh đến xem và cổ vũ. Sau ba trận đấu, lớp em đã giành chiến thắng. Cả đội đều rất sung sướng và hạnh phúc.

Tuần trước, trường tôi đã chức hoạt động “Em yêu trường em”. Các học sinh trong trường đều phải tham gia. Chúng tôi sẽ phải dọn dẹp trường học, chăm sóc các bồn cây. Mỗi khối lớp sẽ phụ trách một công việc. Khối lớp ba của cháu phụ trách chăm sóc bồn cây. Từ bảy giờ sáng, chúng tôi đã đến trường để nhận cây, đồ dùng làm vườn. Sau đó, cả lớp chia thành các nhóm để nhổ cỏ, trồng cây và tưới nước. Ai cũng say mê làm công việc của mình. Đến khoảng bốn giờ chiều, chúng tôi đã hoàn thành công việc. Sau một buổi lao động, trường học đã trở nên sạch sẽ, đẹp đẽ hơn.

Advertisement

Sáng nay, trường em tổ chức lễ mít tinh chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam. Trường học đã được quét dọn sạch sẽ, trang trí rực rỡ. Các thầy mặc áo sơ mi trắng, quần âu. Các cô mặc áo dài truyền thống. Buổi lễ mít tinh diễn ra lúc bảy giờ ba mươi phút. Buổi lễ mở đầu bằng chương trình văn nghệ, sau đó lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, phần khen tặng các thầy cô dạy tốt. Cuối cùng là lời tri ân của các anh chị học sinh lớp năm dành cho các thầy cô. Em ngồi dưới lắng nghe mà lòng cảm thấy bồi hồi, xúc động. Buổi lễ kết thúc với lòng biết ơn, tình yêu thương và niềm tin tưởng của thầy và trò.

Tập Làm Văn Lớp 5: Dàn Ý Tả Bố (5 Mẫu) Lập Dàn Ý Bài Văn Tả Bố Lớp 5

a) Mở bài: Giới thiệu về người bố của em

b) Thân bài:

– Miêu tả khái quát bố của em:

Bố của em năm nay bao nhiêu tuổi? Vẻ ngoài và tuổi của bố có tương đồng với nhau không?

Bố của em làm nghề gì? Hiện đang làm việc ở đâu? Công việc của bố em có vất vả và bận rộn không?

Bố của em có cân nặng, chiều cao như thế nào? Vóc người của bố ra sao? Vị trí của bố trong lòng em như thế nào?

– Miêu tả chi tiết về ngoại hình của bố em:

Bố có màu da như thế nào? Màu da ấy là do bẩm sinh hay do quá trình làm việc vất vả tạo nên?

Khuôn mặt của bố có hình dáng gì? Đôi mắt, hàng lông mày, sống mũi, nụ cười… của bố có đặc điểm gì? Tổng quan khuôn mặt của bố đem lại cảm giác như thế nào cho người nhìn? Khuôn mặt của em có nét gì giống bố nhất? Em có yêu thích và tự hào về điều đó không?

Bố có kiểu tóc và màu sắc như thế nào? Bố của em có đeo kính không?

Đôi bàn tay của bố có đặc điểm gì? Khi chạm vào thì cảm giác ra sao? Đôi bàn tay ấy đã làm gì cho em? Đem đến cho em cảm giác gì?

Trang phục hằng ngày của bố em là gì? (khi đi làm và khi đi chơi, ở nhà) Vào các dịp đặc biệt thì bố sẽ mặc gì? Phong cách của bố có nhất quán không?

– Miêu tả tính cách, thói quen, hoạt động của bố:

Sở thích của bố là gì? (món ăn, trò chơi, phim ảnh, hoạt động…) Bố thường làm những điều đó khi nào?

Hằng ngày, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của bố ra sao? Bố có dành thời gian cho em và gia đình nhiều không?

Những người hàng xóm, bạn bè xung quanh nghĩ như thế nào về bố em? Họ có yêu quý, kính trọng bố em không?

Bố em có những thói quen tốt nào và đã dạy em những gì? Bố có là tấm gương tốt cho em noi theo không?

c) Kết bài: Tình cảm của em dành cho bố của mình

I. Mở bài

Giới thiệu bố của em:

Gia đình em có bốn người là bố, mẹ, anh của em và em. Nhà em ai cũng yêu thương nhau và chăm sóc lẫn nhau. Bố mẹ em luôn cố gắng nỗ lực làm việc để nuôi chúng em ăn học nên người. Chính vì thế mà em rất yêu thương bố mẹ em. Nhưng người mà em yêu thương nhất trong gia đình là bố – người dù rất yêu thương em nhưng không bao giờ ba nói ra. Bố luôn làm tất cả mọi chuyện để chúng em được vui vẻ và no ấm.

II. Thân bài

1. Tả ngoại hình bố của em

Bố em năm nay đã năm mươi tuổi.

Bố em có dáng người cao, gầy.

Bố thường mặc những bộ đồ giản dị như áo thun và quần tây, bố thích mặc những đồ đơn giản và thoải mái.

Khuôn mặt bố rất góc cạnh, trông rất ốm.

Mái tóc bố có vài sợi bạc.

Đôi mắt của bố mỗi khi nhìn em rất hiền từ.

Vầng trán bố rất cao.

Mũi cao và thẳng.

2. Tả tính tình của bố

Bố rất yêu thương cả nhà.

Bố rất hiền nhưng đôi khi cũng rất nghiêm khắc.

Bố đối xử với mọi người rất thân thiện và hiền hòa.

Bố luôn giúp đỡ mọi người trong bất kì công việc gì.

Điều em yêu nhất ở ba là ba luôn yêu thương mọi người.

3. Tả hoạt động của bố

Ở nhà bố rất thích trồng cây và chăm sóc cây.

Công việc chính của bố là làm công nhân ở nhà máy.

Bố đã chịu nhiều cực khổ để chúng em được như ngày hôm nay.

III. Kết bài

Nêu cảm nghĩ của em về bố:

Em yêu bố như thế nào?

Em hứa với bố sẽ trở thành người như thế nào để không phụ tình yêu thương của ba.

1. Mở bài:

“Công cha như núi Thái Sơn” câu ca dao ấy vẫn luôn đúng cho tới tận ngày nay. Cha luôn là người dạy em những điều hay lẽ phải, nếu như mẹ cho em một bàn tay dịu dàng, một tình yêu thương ngọt ngào thì cha lại như một sự nâng đỡ em trong cuộc đời và cho em một tình yêu đong đầy nhưng cũng đầy nghiêm khắc. đối với em cha không chỉ là một người trụ cột của gia đình, không chỉ là một người cha mà còn là một anh hùng, một tấm gương đạo đức để em học tập và noi theo.

2. Thân bài:

a) Ngoại hình:

Ngoài bốn mươi tuổi.

Thích mặc bộ quần áo công nhân màu xanh đậm, đội nón nhựa

Dáng cao, gầy.

Da màu bánh mật.

Đôi tay rắn chắc.

Cặp mắt tinh anh.

Cặp lông mày đen.

Mũi cao.

Khuôn mặt vuông vức, quai hàm bạnh.

Miệng tươi cười.

Hàm răng trắng có chiếc răng khểnh rất có duyên.

Bàn tay to rám nắng.

Bước chân thường sải dài, chắc nịch.

b) Tính tình:

Quan tâm đặc biệt đến con cái.

Quan tâm đến các thành viên trong gia đình.

Sống nhân nghĩa, giúp đỡ người nghèo khó.

Quan tâm đến hàng xóm, láng giềng.

Tháo vát mọi việc trong gia đình.

Làm đâu ra đấy, ít thích nghỉ ngơi

Bố thường dạy em coi trọng chữ nhân nghĩa ở đời.

Bố nghiêm khắc khi con cái mắc lỗi.

Quan tâm sửa sai cho em để mỗi ngày một tiến bộ hơn.

3. Kết bài:

Bố là một trụ cột gia đình, là điểm tựa cho em.

Em rất yêu bố

Em nguyện chăm ngoan, học giỏi để bố vui lòng.

I. Mở bài: Giới thiệu về người bố của em.

II. Thân bài

Tả ngoại hình của bố

Bố em đã ngoài 40 tuổi, người cao và hơi gầy

Mái tóc đen nhưng đã điểm vài sợi tóc bạc.

Khuôn mặt dài và trông hơi ốm.

Đôi mắt sáng và cương nghị.

Mũi bố cao hình dọc dừa rất đẹp.

Bố ăn mặc rất đơn giản với bộ đồ giản dị màu sắc nhã nhặn.

Tả tính cách người bố

Bố là người luôn vui vẻ nhưng hơi khó tính.

Khi làm việc nghiêm túc và cẩn thận trong công việc.

Khi chơi rất hòa đồng và chơi hết mình.

Bố luôn là người yêu thương cả nhà, lo lắng quan tâm.

Mặc dù rất giỏi giang tháo vát nhưng bố luôn khiêm tốn với mọi người.

Advertisement

Tả hoạt động của người bố

Thời gian hàng ngày, bố làm công nhân trong nhà máy.

Công việc công nhân chiếm hết thời gian của bố.

Sở thích của bố là nuôi chim cảnh, cho ăn, chăm sóc chúng mỗi khi rảnh rỗi.

Bố còn phụ giúp việc nhà cho gia đình, đỡ đần với mẹ.

III. Kết bài

Bố là người em rất yêu quý và thần tượng.

Mong bố khỏe mãi để chăm lo cho chúng em trưởng thành.

Em cũng sẽ cố gắng học tốt, không phụ lòng công ơn của bố.

1. Mở bài

Giới thiệu chung về vấn đề nếu ra ở đề bài: Bố em đang làm vườn

2. Thân bài

– Miêu tả khái quát về bố:

Bố năm nay bao nhiêu tuổi?

Dáng người bố như thế nào?

Trang phục của bố khi làm vườn.

– Miêu tả bố khi đang làm vườn:

Trước hết, bố xới đất trong khu vườn, nhặt sạch cỏ dại.

Bố đào những hố thật to và sâu rồi bón phân vào trong đấy.

Bố nhẹ nhàng đặt cây xuống hố vừa đào và phủ đất lên trên rồi tưới nước.

Lúc bố làm vườn, mồ hôi nhễ nhại. Bố nhẹ nhàng dùng tay lau những giọt mồ hôi lăn dài trên trán rồi tiếp tục công việc của mình.

– Sau khi trồng xong cây và tưới nước cho khu vườn, bố nở nụ cười tươi tắn đầy mãn nguyện vì một thời gian sau, vườn cây sẽ cho nhiều trái ngọt, hoa thơm.

3. Kết bài

Nêu cảm xúc, suy nghĩ của bản thân trước hình ảnh của bố khi đang làm vườn.

Tập Làm Văn Lớp 5: Dàn Ý Tả Người Hàng Xóm (4 Mẫu) Lập Dàn Ý Bài Văn Tả Người Lớp 5

I. Mở bài. Giới thiệu người định tả.

Cô Hoa ở cạnh nhà em là người gần gũi với gia đình em nhất. Em và cô thường gặp nhau để trò chuyện vào những buổi chiều.

II. Thân bài

Cô đã ngoài bốn mươi tuổi.

Vóc người mảnh khảnh.

Dáng đi thong thả, nhẹ nhàng.

Thường mặc những bộ âu phục khi đi làm ở công sở.

Khuôn mặt tròn, làn da trắng mịn.

Mái tóc màu hạt dẻ, uốn lượn thả ngang lưng.

Đôi mắt to, sáng long lanh; hàng mi cong vút.

Mũi cao, rất hợp với đôi mắt đẹp của cô.

Đôi môi đỏ hồng, hàm răng trắng nõn, đều đặn.

Đôi tay thon dài, làm việc nhanh nhẹn.

Giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng, có sức thuyết phục.

Cô thường kể những chuyện vui ở cơ quan và ở gia đình cô cho em nghe.

III. Kết bài

Cô Hoa là người giàu tình cảm, rộng lượng.

Em xem cô như người thân trong gia đình em.

1. Mở bài: Mỗi lần về bà ngoại chơi em đều gặp cô Xuân. Cô là hàng xóm của ngoại.

2. Thân bài:

Tả hình dáng: Cô Xuân năm nay ngoài 30 tuổi/ Dáng người dong dỏng cao/ Khuôn mặt trái xoan/ Nước da rám nắng/ Mái tóc đen óng, búi cao gọn gàng / Mắt to, đen/ Miệng cười hiền để lộ hàm răng trắng ngà/ Chiếc mũi nhỏ, cao/ Ăn mặc giản dị.

Tả hoạt động: Cô là nông dân/ dậy sớm nấu cơm/bận rộn với công việc đồng áng nhưng quan tâm giúp đỡ mọi người.

Tả tính tình: Rất vui tính/Sống chan hòa với mọi người

3. Kết bài: Em rất mến cô Xuân.

1. Mở bài:

Cạnh nhà em có bác hàng xóm tốt bụng tên là bác Nam.

Nhà bác ở sát nhà em, chỉ cách có một bức tường làm hàng rào.

2. Thân bài:

a) Tả ngoại hình

Dáng bác cao, lại dong dỏng gầy gầy, thế nhưng nhìn bác rất khẻo mạnh và rắn chắc.

Bác có mái tóc đen được cắt ngắn để lộ khuôn mặt hình chữ điền phúc hậu.

Đôi mắt đen nhánh lại rất sáng nhưng có in hằn nhiều vết chân chim.

Môi bác nứt nẻ, sầm sậm màu tím.

b) Tả tính tình, hoạt động

Bác luôn hòa nhã, hiền từ, dễ mến đối với mọi người. Sự khổ cực không thể đánh phá được những cái tốt, cái đẹp trong con người hiền hòa như bác.

Bác rất yêu quý trẻ em trong xóm. Thỉnh thoảng những lúc rảnh rỗi, bác lại kể chuyện cho chúng em nghe.

Bác làm việc rất nhanh nhẹn và tháo vát.

Bác rất thích trồng cây cảnh, sáng nào em cũng thấy tưới nước trên mỗi chậu cây hay dùng kéo để tỉa cành lá rụng.

3. Kết bài:

Em rất yêu quý bác bởi vì bác rất tốt bụng không chỉ với em mà còn với mọi người xung quanh. Bố mẹ em dặn em luôn phải ngoan ngoãn với bác để không phụ lòng tốt của bác.

I. Mở bài

Dẫn dắt giới thiệu về đối tượng miêu tả.

Xung quanh khu phố nhà em có rất nhiều những người hàng xóm tốt bụng. Nhưng em yêu quý nhất là bác Hoa, người ở ngay cạnh nhà em.

II. Thân bài

a. Tả ngoại hình

Bác Hoa năm nay tầm năm mươi tuổi.

Dáng người bác thấp, hơi mập mạp.

Khuôn mặt tròn luôn toát lên vẻ hiền lành, phúc hậu.

Nước da ngăm đen vì dãi dầu sương nắng để trang trải cuộc sống.

Đôi mắt đen láy luôn ánh lên cái nhìn thân thiện. Những nếp nhăn nơi khoé mắt càng ngày càng hiện rõ theo thời gian. Vết chân chim ấy khiến đôi mắt bác lúc nào cũng như đang cười.

Mái tóc dài đã điểm nhiều sợi bạc được bác búi lên gọn gàng.

Bàn tay người phụ nữ thường nhẵn nhụi và thon dài nhưng bàn tay của bác Hoa không như vậy. Đó là đôi bàn tay gầy guộc với những đường gân xanh nổi rõ là dấu tích của công việc mưu sinh vất vả.

Đôi bàn chân với gót chân nứt nẻ cứ trái gió trở trời lại nhức buốt. Bác Hoa bảo đó là do bác đi nhiều nên gót chân mới chai lại như thế. Thỉnh thoảng em lại sang nhà bóp chân cho bác.

b. Tả đặc điểm tính cách

Không phải là gia đình khá giả nên bác Hoa phải làm việc vất vả để trang trải cuộc sống. Sáng bác gánh hàng ra chợ bán chè. Chè của bác ngon lắm, nào là chè ngô, chè khoai, chè bưởi.. hút hồn bao đứa trẻ con chúng em.

Tối đến bác lại về nhà làm cơm canh bán cơm bình dân giá rẻ phục vụ công nhân trong xóm.

Không chỉ chăm chỉ, siêng năng mà bác Hoa còn là người vô cùng tốt bụng. Mấy đứa trẻ con chúng em mua chè mà thiếu mấy nghìn lẻ bác bán rẻ luôn cho, người công nhân có hoàn cảnh khó khăn đến mua cơm, bác sẵn sàng miễn phí. Vì thế bác được mọi người yêu quý và nể trọng.

Advertisement

Bác Hoa là kho tàng truyện cổ tích và ca dao tục ngữ. Những hôm trăng sáng, em cùng bọn trẻ đến nhà bác, ngồi quây quần bên mảnh chiếu nhỏ nghe bác kể về cô Tấm, về nàng Bạch tuyết, nghe giảng giải về những bài học của truyền thống cha ông.

III. Kết bài

Nêu cảm nghĩ về đối tượng miêu tả.

Em yêu quý và coi bác Hoa như bác ruột của em vậy. Bác cũng rất quý em, có gì ngon bác cũng để dành cho em. Em mong tình hàng xóm của nhà em với gia đình bác ngày càng bền chặt.

Tập Làm Văn Lớp 5: Tả Bạn Em Đang Học Bài Dàn Ý & 7 Bài Văn Tả Người Lớp 5 Hay Nhất

Để bài văn Tả bạn đang học bài thêm sinh động, các em cần miêu tả bao quát không gian xung quanh nơi bạn ngồi học, tả chi tiết dáng người, không mặt, kết hợp sử dụng các biện pháp nghệ thuật so sánh, nhân hóa. Chi tiết mời các em cùng theo dõi bài viết để ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 5.

1. Mở bài:

Giới thiệu bạn thân định tả: Bạn đó tên gì? Học lớp mấy? Em thấy bạn đang ngồi học ở đâu? Khi nào?

2. Thân bài:

a) Tả khung cảnh lúc bạn đang ngồi học:

Bạn ngồi học ở đâu?

Chiếc bàn như thế nào?

Bên phải bàn học là?

Bên trái bàn học là gì?

Không gian quanh bạn ra sao?

Dáng bạn ngồi học? Lúc ấy bạn mặc quần áo gì? Khuôn mặt? Ánh mắt chăm chú nhìn bài? Đôi tay?

b) Tả hoạt động bạn đang học bài:

Đầu tiên, bạn chuẩn bị những dụng cụ gì?

Bạn đang học nội dung gì?

Khi suy nghĩ, bạn có tư thế nào?

ạn cắm cúi viết? Bạn ngẩng đầu lên? Bạn cắn bút suy nghĩ tìm lời giải?

Kết quả việc học như thế nào? Bạn đã làm gì để kết thúc việc học đó?

3. Kết bài:

Nêu suy nghĩ và tình cảm của em về bạn thân đã tả.

Vào một buổi chiều em sang nhà bạn An chơi để mượn vài cuốn truyện, lúc em đến mẹ An nói em lên phòng để gặp bạn ấy, khi lên đến nơi em rất bất ngờ khi bắt gặp bạn đang chăm chú ngồi học bài.

Chiếc bàn học nhỏ hướng ra ngoài cửa sổ nơi ban công đầy nắng đang có cô bạn nhỏ của em ngồi học bài, dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn khiến bạn em bé nhỏ trước những chồng sách vở và chiếc bàn học. Ánh điện vàng của đèn học chiếu lên mái tóc và làn da của bạn khiến chúng ửng vàng, sáng bóng, mọi góc cạnh của gương mặt hiện lên rất rõ, đặc biệt là sống mũi cao dọc dừa.

Bạn ngồi ngay ngắn, lưng thẳng, mắt chăm chú đọc từng chữ trong sách, bàn tay cầm bút chỉ theo từng chữ đang đọc, giọng đọc của bạn to, rõ ràng, trong trẻo và ngân vang, rất biểu cảm. Khi bạn chăm chú viết, bàn tay nhẹ nhàng nắn nót viết từng chữ, viết được một lúc bạn liền reo lên “Đã xong!”, khi đó là bạn đã hoàn thành bài tập, vẻ mặt tươi cười hớn hở và rạng rỡ của bạn giống như vừa chiến thắng một cuộc thi vậy.

Em cảm thấy rất ngưỡng mộ bạn, bạn không chỉ chịu khó học mà còn rất vui sướng và thích thú khi được học còn em lại lười và không muốn học, em sẽ học tập bạn và thay đổi thói quen xấu của mình.

Em và Thanh cùng nhóm, nhà lại ở gần nhau nên buổi chiều nào chúng em cùng học với nhau tại nhà Thanh.

Chiều nay, cũng như mọi buổi chiều khác, ba má Thanh đều đến cơ quan làm việc, ở nhà chỉ có em và Thanh và con Vàng tám tháng tuổi. Con Vàng thường nằm canh ở ngoài ngõ, coi chừng khách lạ để báo hiệu cho Thanh ra mở cổng đón khách. Thanh là cô bé chăm chỉ, làm việc gì cũng đến nơi đến chốn và rất nghiêm túc. Mấy năm nay học chung với nhau, Thanh đã truyền cho em cái phẩm chất đáng quý ấy. Cả hai đứa chúng em, có thể nói là thân nhau như hai chị em ruột thịt.

Thanh có dáng người cao ráo, thanh thanh, nhỏ bề ngang hơn em một chút nhưng lại cao hơn em một vài phân, dáng đi nhẹ nhàng, uyển chuyển. Tính tình Thanh cởi mở, ôn hòa nên hễ ai tiếp xúc với bạn dù chỉ một lần đầu thôi cũng không thể nào quên được. Năm nay, Thanh vừa tròn mười một, cùng tuổi với em nhưng trong cuộc sống nhiều lúc em cảm thấy Thanh lớn hơn mình đến vài tuổi. Làm việc gì, bao giờ Thanh cũng dành phần khó về mình. Trong học tập phải công nhận Thanh là một cô bé nghiêm túc, mẫu mực nề nếp. Chiều nay, ngồi học với Thanh cũng vậy.

Đúng hai giờ, Thanh đã ngồi vào vị trí học tập của mình, chăm chú giải các bài toán về nhà. Em bước vào chỉ chậm có năm, mười phút thôi mà Thanh đã nhắc ngay: “Lần sau Yến hãy đi sớm hơn một chút, tập cho mình một thói quen giờ nào việc ấy”. Em xin lỗi Thanh rồi nhẹ nhàng ngồi vào vị trí của mình. Nhìn Thanh ngồi trong một tư thế hết sức thoải mái. Tay trái cầm quyển sách toán, tay phải cầm bút đặt lên tập giấy nháp, mắt đăm đắm nhìn vào trang sách, miệng lẩm nhẩm đọc. Em biết là Thanh đang tập trung toàn bộ tâm trí vào đề ra. Thỉnh thoảng, đôi mắt Thanh, nhíu lại, khuôn mặt hiện lên vẻ trầm tư. Và có lúc, cái miệng nho nhỏ xinh xinh ấy nở một nụ cười kín đáo. Có lẽ đó là lúc Thanh đã tìm ra lời giải bài toán. Bàn tay phải hí hoáy ghi nhanh lời giải và các phép tính vừa nghĩ ra. Tiếng bút chạy trên trang giấy nghe rõ mồn một. Sau bốn mươi phút, đến giờ nghỉ giải lao, Thanh mới quay sang em hỏi nhỏ:

– Bài toán sao số 5, Yến đã làm xong chưa?

– Mình mới làm đến bài tập số 4!

Em nói xong thì Thanh đề nghị nghỉ giải lao, rồi vào làm tiếp các bài toán ba mươi phút nữa, sau đó chuyển sang làm các bài tập Tiếng Việt. Tính Thanh là vậy. Bài toán nào Thanh làm rồi, không bao giờ Thanh nói ra trước, chờ em làm xong thì yêu cầu mỗi đứa trình bày cách giải của mình. Bởi vậy mà cả em và Thanh thường có những cách giải riêng mà cô giáo em khen là thông minh và độc đáo.

Tính chăm chỉ, nghiêm túc trong học tập của Thanh là một tấm gương cho em và cả lớp học tập. Thanh thật xứng đáng là một con ngoan, trò giỏi.

Trong lớp, người bạn thanh nhất của em chính là bạn Chính. Chủ nhật vừa rồi, em sang nhà Chính chơi. Em thấy bạn đang học bài. Lúc ấy bạn thật chăm chú.

Lúc đó, trời đã tờ mờ tối. Những tia nắng đã dần dần tắt trên những mái nhà. Bóng tối đang dần bao phủ xuống làng em. Những ánh đèn từ mỗi ngôi nhà đã bắt đầu bật sáng. Đó cũng là lúc Chính ngồi học bài. Chính có một góc học tập riêng rất ngay ngắn và gọn gàng. Một cái bàn bằng gỗ kê cạnh cửa sổ. Chính kéo ghế gỗ vào ngồi rồi bắt đầu học bài. Ánh đèn điện thắp sáng, in bóng bạn trên bức tường trắng. Lúc đó bạn mặc một chiếc áo thun ngắn tay để lộ ra cánh tay chắc nịch, trắng hồng. Chiếc quần bò lửng , ôm lấy vóc hình nở nang của một cậu học sinh lớp Năm đang lớn. Chiếc quạt thổi nhè nhẹ làm cho mái tóc cắt ngắn bay bay. Bên trái là chiếc tủ làm bằng gỗ chứa rất nhiều truyện cổ tích.. Chúng được bạn xếp ngay ngắn y như một thư viện nhỏ. Bên phải là chồng sách gọn gàng và chiếc đồng hồ bàn nhỏ nhắn. Dưới chân bàn là một chú cún con rất dễ thương. Chắc bạn yêu quý thú cưng lắm đây.

Bây giờ, Bạn lúi húi bên một hộp bút sáp màu. Một tờ giấy trắng tinh đã trải ra trước mặt bạn. Một tay bạn giữ tờ giấy còn tay bên kia bạn đang cầm một chiếc bút chì đưa nhanh thoăn thoắt. Một ngọn núi đã hiện ra trên tờ giấy. Rồi bạn vẽ cánh đồng lúa chín mùa thu. Bạn vẽ con sông Kiền hiền hòa chảy qua làng bạn. Bạn vươn vai xong lại vẽ tiếp. Bên này là người mẹ thân của Chính đang cấy lúa. Bạn vẽ dòng nước xanh mát uốn khúc lượn quanh. Bọn dùng viên tẩy xóa những nét thừa. Đã đến lúc bạn tô màu. Bạn tô mái nhà đỏ như son. Tô hàng cây xanh tốt tươi, vui mắt. Bạn tô cánh đồng lúa chín rộ. Vẽ xong bạn giơ bức tranh lên hỏi em: “Bạn thấy tớ vẽ như thế nào.?”. Em liền reo lên: “Ôi, Bức tranh này thật đẹp!”. Bạn mỉm cười sung sướng. Nụ cười thật tươi nở trên khuôn mặt tròn trịa , trắng hồng của bạn.

Chính đúng là bạn tốt của em. Ngắm bạn học bài, em thấy bạn rất siêng năng cần cù. Chính mong ước mơ trở thành họa sĩ. Em mong ước mơ của bạn sớm thành hiện thực. Chính của em là thế đó.

“Cạp! .. Cạp!… Cạp!…”

Tôi quay phắt lại, cả một vùng trắng xóa làm tôi ngạc nhiên. “Đẹp quá” – Tôi buột miệng nói. Nội nắm tay kéo tôi xuống bờ mẫu dẫn vào nhà cô. Tôi dụi mắt vì vừa thoát khỏi cái nhìn gay gắt của ông mặt trời.

“Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ”

Thì ra là tiếng của cậu bé “chăn vịt” Không! Phải gọi là “bạn” cơ. Bạn ấy đang học bài giống bài của mình mà. Dáng người nho nhỏ như có một lực hút làm mắt tôi không rời được.

Nội nói: “Lúc nội còn con gái, đã thấy bóng dừa mát trước sân”

Giọng đọc chưa “chạy” làm tôi nao lòng. Phải chăng những người bạn quê của tôi đều như thế? Ánh mắt đen láy không rời khỏi những hàng chữ chi chít. Chiếc miệng be bé tròn theo từng nét chữ. Một chiếc lá trâm bầu vừa rơi xuống. Có lẽ chú bù xè nào đó đã cố tình cắn rơi chiếc lá, nhưng vẫn không làm xao động được hàng mi thưa thớt kia. Mái tóc đờ mi vàng cháy đến tội nghiệp, sau lớp tóc đó sẽ là một bộ óc tuyệt vời. Ngước lên, bạn ấy nhoẻn miệng cười như vừa lòng vì lũ vịt không đi xa. Hàm răng đều tăm tắp lại có một chiếc lồi ra càng đáng yêu hơn. Quay về với quyển sách trên tay, bạn ấy lại tiếp tục đọc. Nước da đen bóng mới mạnh mẽ làm sao. Chẳng như những thằng “công tử bột” ở lớp tôi. Chiếc áo thun bó sát người đã bạc màu và cái quần cụt đen dính đầy bùn là quân phục của một ngày ra trận. Chừng ấy tuổi mà đôi chân và tay của bạn đã to kềnh chắc nịch vì những ngày “hành quân” thế này. Nắng lọt qua lỗ rách của chiếc lá trâm bầu, có lẽ phải dời góc học tập lí tưởng này. Nhưng không, chẳng hề để ý đến điều đó, tiếng đọc bài vẫn không ngừng. Lưng bạn ấy đã dài theo bóng cây, vài giọt mồ hôi đọng lại trên vành môi nho nhỏ. Bạn vẫn không mệt mỏi, ngồi thẳng lưng lên, cái miệng vẫn không ngừng vo vãnh.

Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút

Thành công rồi, tiếng đọc bài bây giờ đã đều đặn. Tiếng nội gọi, làm tôi giật mình chạy theo. Tiếng đọc bài ngày càng nhỏ dần, nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn giữa cánh đồng mênh mông.

Trở về nhà, nhìn vào góc học tập của mình, một phút bàng hoàng tôi nhớ đến người bạn nhỏ nơi gốc trâm bầu. “Cám ơn, cám ơn bạn nhiều lắm!”. Bạn có nghe tôi nói không? Tôi sẽ không còn là cô bé đỏng đảnh, lơ đãng ngày nào. Chiếc bàn xinh xắn này sẽ là gốc trâm bầu lí tưởng của tôi. Bạn bè ơi! Sẽ còn biết bao thửa ruộng, mảnh vườn với chiếc bóng nhỏ bé của “bạn tôi”?

Lúc về ngoại, em có đi ngang qua một ngôi nhà, phía sau nhà đó có một khu vườn trồng đủ loại trái cây. Khu vườn râm mát thật. Chợt em nghe có tiếng đọc bài của một cô bé đang nằm võng, chiếc võng được mắc vào giữa hai cây bưởi cạnh nhau.

Người bạn ấy tên gì? Em cũng không biết, nhưng chắc bạn ấy bằng tuổi của em. Hàng mi cong cong hay chớp chớp, chắc cái tật đó nó đã là thói quen từ nhỏ. Đôi mắt to đen lay láy chăm chú theo dõi từng dòng chữ trên trang giấy:

Giọng đọc của bạn không lớn lắm nên không gây ồn ào làm phiền lòng người khác, chỉ có những kẻ tò mò như em mới chú ý. Giọng đọc hay nhất, trôi chảy nhất là khi bạn diễn đạt cảm xúc thay đổi khi trầm bổng và thay giọng cho những câu đối thoại. Khu vườn đầy bóng mát này cũng là nơi tập hợp những con vật khác nhau. Chú chim sâu nhảy nhót trên cành cây mận, bọn gà vịt xúm xít quanh nhau làm rộn rã cả một gốc ao. Có lúc chúng lại chạy đuổi nhau như các cô bé ưa đùa giỡn. Cô mèo mướp thì nằm lim dim ở trên đống rơm không sợ nắng ban trưa. Trông xa, cái bộ dạng của cô ta giống như tiểu thư đài các ưa làm biếng và ưỡn ẹo. Chú mực đang ngủ, lỗ tai chú cứ hướng về phía góc ao nghe ngóng, giật mình sủa mấy tiếng, rồi chợt nhận thấy mình vô duyên nên lại thôi. Tất cả như im lặng để nghe cô bé đọc:

Thân gầy guộc, lá mong manh

Chợt có chiếc lá vàng buồn bã rời khỏi cành chao chao rơi xuống đất, một tia nắng từ kẽ hở của lá xiên xuống tập cũng không làm cho bạn thôi thánh thót.

Giật mình, em vội vã về nhà ngoại kẻo bà chờ nên em đã từ giã người bạn dưới gốc cây bưởi mà em không hề quen biết mà đã vụng trộm nhìn ngắm. Đi xa rồi, em còn nghe giọng đọc nhỏ dần, rồi im bặt. về nhà, sau khi hỏi ra em mới biết bạn ấy tên Giang, là một học sinh giỏi của trường ở thành phố, hè về thăm nội như em nhưng cũng không quên mang theo sách để ôn bài.

Hình ảnh của Giang cứ ám ảnh em hoài. Em thèm có được giọng tập đọc khi trầm khi bổng, khi lảnh lót bay cao, khi xao xuyến nao lòng người như bạn. Phải chi em được quen với Giang nhỉ. Phải chi em cũng đọc được như Giang? Em sẽ sang kết bạn với Giang. Rồi hai đứa chia ra hai giọng đọc để đọc một bài thơ, để kể một câu chuyện hay, rồi em sẽ tò mò hỏi Giang bao nhiêu điều ở trên thành phố đầy những chuyện hấp dẫn mà em chỉ nghe thôi. “Nhưng cái chính yếu nhất là nhờ bạn bày cho mình cách tập đọc” em nghĩ thế.

Advertisement

Buổi tối cơm nước xong, trăng thanh gió mát, ngoại đang nằm trên võng bỏm bẻm nhai trầu, em sà vào lòng ngoại thủ thỉ nói cái ý định thầm kín của mình. Ngoại mỉm cười ve vuốt tóc em và em ngủ lúc nào không biết.

Nam là người bạn thân nhất của em. Nam học rất chăm học, ngoài giờ học ở trường, về nhà vừa ăn cơm xong, Nam đã ngồi chỉnh tề vào góc học tập.

Nhìn Nam ngồi học, em thấy dáng người bạn nhỏ nhắn, đầu hơi ngả về phía trước một chút. Nước da Nam trắng hồng phản chiếu ánh điện trông càng sáng hơn. Trước mặt Nam là một quyển vở với những hàng chữ ngay ngắn.

Đầu bài là hai chữ “Khoa học” – đúng là Nam đang học môn khoa học vì hôm trước trong giờ kiểm tra môn này, Nam bị đau, không đến lớp. Hôm nay, Nam phải học bù để mai trả bài cho cô. Đôi mắt đen láy của Nam lướt trên từng dòng chữ. Nam đọc khe khẽ bài học, miệng lẩm nhẩm, em không nghe rõ. Nhìn đôi mắt không chớp của bạn, em đoán chắc Nam đang tập trung để nhớ bài. Thỉnh thoảng, trán Nam lại nhăn lên, chắc có lẽ chỗ nào đó Nam chưa hiểu.

Mái tóc lòa xòa trên trán làm cho gương mặt của Nam thêm vẻ đẹp tự nhiên và ngây thơ. Chiếc áo thun trắng Nam đang mặc đã bị mồ hôi ướt cả thân sau mà Nam không hay biết. Đêm đã khuya, tiếng côn trùng nỉ non vang lên, thế mà Nam vẫn chưa ngủ. Một lát sau, em thấy Nam đứng dậy vươn vai, hít thở không khí bên ngoài, nét mặt tươi hơn. Chắc có lẽ Nam đã học xong bài ngày mai rồi.

Nam chăm học như thế nên Nam trở thành một học sinh giỏi là đúng. Em sẽ cố gắng học tập những tính tốt của Nam trong học tập để bố mẹ vui lòng và không phụ công lao dạy dỗ của thầy cô.

Em có một người bạn thân tên là Minh, chúng em chơi thân với nhau từ năm đầu tiên đi học, bạn Minh rất chăm học và ngoan ngoãn, dù ở trên lớp hay ở nhà bạn đều tranh thủ học, nhìn bạn học bài rất say sưa khiến em cũng muốn đi học bài.

Một hôm trong giờ ra chơi sau tiết toán, các bạn trong lớp hầu như đều chạy ùa ra sân vui chơi, nô đùa với nhau rất náo nhiệt, em chuẩn bị chạy ra thì nhìn lại thấy Minh vẫn còn đang chăm chú học bài. Tiến lại gần em thấy bạn đang làm bài tập của chính môn toán vừa học xong, bạn xắn tay áo lên quá khuỷu tay, tay cầm bút viết thoăn thoắt mà chữ vẫn đẹp.

Một làn gió nhẹ thổi qua làm tung bay trang sách, bạn nhẹ nhàng đặt chiếc hộp bút lên để giữ trang sách, rồi lại chăm chú đọc những bài tập, sau khi đọc bài xong bạn viết ra giấy nháp, tính toán đến khi thấy đáp án đúng mới làm lại vào trong vở, bởi vậy mà trông vở của bạn rất gọn gàng, sạch sẽ, không có vết gạch, xóa. Bạn nói rằng vừa học xong vẫn còn nhớ rõ những lời thầy giảng nên làm bài tập rất dễ dàng, đơn giản hơn nhiều, với lại có ít bài tập nên bạn làm luôn cho xong.

Thật hiếm có bạn nam nào vừa chăm học lại vừa gọn gàng sạch sẽ như bạn Minh, em sẽ coi bạn như một tấm gương sáng để học hỏi và noi theo.

Tập Làm Văn Lớp 5: Tả Cảnh Biển Vũng Tàu 2 Dàn Ý & 20 Bài Văn Tả Cảnh Biển Lớp 5

Biển Vũng Tàu rất đẹp, với những bãi cát trắng, nắng vàng tạo nên bức tranh thiên nhiên đẹp mắt. Để bài văn thêm sinh động, các em cần kết hợp sử dụng các biện pháp nghệ thuật so sánh, nhân hóa. Mời các em cùng theo dõi bài viết để có thêm nhiều vốn từ, ngày càng học tốt phân mônTập làm văn lớp 5.

Dàn ý tả cảnh biển Vũng Tàu (2 mẫu)

Tả biển Vũng Tàu ngắn gọn

Tả cảnh biển Vũng Tàu ngắn gọn

Tả biển Vũng Tàu hay nhất

Bài văn Tả cảnh biển Vũng Tàu (17 mẫu)

I. Mở bài:

Giới thiệu cảnh em định tả: Con đường và bãi tắm Thùy Vân – Vũng Tàu

Cảnh sáng sớm một ngày chủ nhật gần Tết

II. Thân bài:

* Tả bao quát về cảnh đẹp

Đoạn đường đồi và bãi tắm từ ngã ba Hoàng Hoa Thám – Thùy Vân qua khách sạn Tháng Mười

Một bãi tắm nổi tiếng từ lâu đang được xây dựng cho đẹp thêm.

* Tả từng phần của cảnh đẹp

Cảnh con đường đôi mới được mở rộng có đường nhựa láng bóng, cột điện cao áp, những hàng cây và những dãy nhà,…

Cảnh mặt trời mọc trên biển, sự chuyển màu của nước biển, sóng biển, bãi biển, gió biển,…

Sáng sớm nên chỉ có những người đi tập thể dục, tập dưỡng sinh, những người bán hàng sửa soạn hàng quán…

III. Kết bài:

Suy nghĩ và tình cảm của em về cảnh biển Vũng Tàu.

Một trong những bãi biển mà em thích nhất là biển Bãi Sau ở Vũng Tàu.

Bãi Sau là một bãi biển đẹp và thơ mộng. Phần bờ cát của bãi biển này không quá rộng, vì có một đội quân hùng hậu gồm các cây dừa xanh cao vút rì rào trong gió biển. Những cây dừa ấy tạo thành một hàng rào xanh tự nhiên ngăn cách biển Bãi Sau với thành phố.

Nước biển ở đây đậm màu hơn những bãi biển khác em từng đến. Cùng với sắc xanh dương thì nhiều chỗ còn có lẫn sắc xanh lá nữa. Phần thoải của bờ cát chạy xuống nước biển khá dài, nên em có thể lội nước thoải mái. Cảm giác dòng nước mát lạnh chảy qua chân, bụng khiến em vô cùng thư giãn. Trên cao, bầu trời cao và rộng, từng cơn gió thổi vù vù, đem theo hơi nước mát bao trùm toàn bộ không gian. Tắm thỏa thuê, em sẽ lên nằm dài trên bờ cát, tận hưởng không khí trong lành và mát mẻ của nơi đây.

Bãi Sau thực sự là một bãi biển tuyệt vời. Không chỉ vì nó mang vẻ đẹp mộc mạc, hoang sơ mà còn vì nó mang lại cảm giác bình yên, thư giãn khó tả cho người đến đây tham quan.

Con đường ven biển uốn lượn quanh sườn núi. Mùa này, cả một đoạn dài gần năm cây số, dọc hai bên đường, hoa anh đào nở rộ. Ánh trời tây đỏ ửng chiếu trên hoa, trên lá như còn lưu luyến một ngày qua. Mấy chú chim chuyền cành thi nhau hót líu lo. Dưới ghềnh đá, những đợt sóng trắng xóa oàm oạp xô bờ.

Từ mỏm đá cao lộng gió nhìn ra khơi ngắm biển chiều thật sảng khoái và thú vị. Nước biển nhàn nhạt, xanh màu ngọc thạch. Sóng biển khơi xa lăn tăn lấp lóa ánh nắng chiều. Mặt biển như một tấm gương khổng lồ long lanh dát muôn vàn ánh đỏ phản chiếu sắc trời ửng đỏ phía tây. Những cánh buồm trắng được nắng chiều hắt vào, sáng bừng lên. Buồm no gió chờ con thuyền đầy ắp cá tôm dập dìu vào bờ, trông như một đàn bướm trắng giữa nền trời xanh.

Từ mỏm đá cao lộng gió nhìn dọc bên phải là rừng phi lao và những bãi cát dài. Người ra tắm biển đông, kín cả bãi biển. Những cây dù cắm chen nhau tạo thành một hàng dài đủ sắc màu. Những dãy ghế được xếp thẳng tắp mặt hướng về biển. Người chơi đùa trên cát, người nhấp nhô trên sóng, cả một đám đông hàng mấy trăm người như lọt thỏm giữa trời biển mênh mông.

Cảnh biển buổi sáng ở Vũng Tàu mới tuyệt đẹp làm sao. Mặt trời to và đỏ rực hiện dần lên sau rặng núi xa. Trên bầu trời hồng có mấy đám mây bay nhởn nhơ. Xa xa, đàn hải âu chao mình bay liệng. Đoàn thuyền đang lừng lững hướng về bến cảng sau mấy ngày đi đánh cá. Em nhớ mãi buổi sáng đẹp trời ấy ở bãi biển Vũng Tàu.

Nghỉ hè năm trước em được đi tắm biển Bà Rịa Vũng Tàu. Vào lúc bình minh, mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ, từ từ đội nước nhô lên. Những tia nắng màu vàng tinh nghịch nhảy múa trên đầu ngọn sóng. Mặt biển như một tấm thảm khổng lồ bằng ngọc thạch, rộng mênh mông. Xa xa, từng đoàn thuyền nối nhau vượt sóng. Những cánh chim hải âu chập chờn như đùa với sóng.

Sóng vỗ bờ oàm oạp, tung bọt trắng xóa, nối nhau xô bờ cát. Bãi cát thoai thoải, rộng và rất đông người vui chơi, tắm biển. Những rặng dừa xanh rì rào gió thổi cùng với sóng biển như bản hòa tấu hùng vĩ. Khi chiều tà thấp thoáng những ánh đèn của đoàn thuyền đánh cá như muôn vàn vì sao lấp lánh trên mặt biển. Biển là một bức tranh thiên nhiên đẹp vô cùng. Biển mang đến cho em nhiều khám phá lý thú. Em rất yêu biển.

Mẹ thiên nhiên luôn ban tặng cho trần gian những cảnh đẹp hùng vĩ làm say đắm lòng người. Với những ai đã từng đặt chân lên thành phố biển Vũng Tàu, thả mình vào khung cảnh tuyệt diệu lúc bình minh nơi đây chắc hẳn sẽ không thể nào quên.

Trời tờ mờ sáng, không khí còn se se lạnh. Cái lạnh không se sắt, hao gầy như gió heo may mùa thu. Gió biển buổi sớm mát rượi, thổi mát tâm hồn, xua đi bao nỗi lo toan, mệt nhọc hàng ngày. Gió khẽ lay động hàng phi lao ven bờ nghe xào xạc, những giọt sương đêm vẫn còn đọng lại trên chiếc lá xanh mướt, long lanh như hạt ngọc. Mở ra trước mắt là một vùng trời nước rộng lớn mênh mông mang trọn một màu xanh biếc. Từng đợt sóng bạc đầu gối nhau như những dải lụa trắng mềm mại bao bọc lấy biển mẹ bao dung. Tiếng sóng vỗ rì rào ngân lên khúc trường ca bất tận.

Rồi vừng Đông xuất hiện những tia nắng đầu tiên. Ông mặt trời như một quả cầu lửa vĩ đại cứ thế đội biển mà nhô lên, nở nụ cười phúc hậu, rạng rỡ, ban phát những ánh sáng diệu kỳ cho trần gian, xua đi cái lạnh lẽo, tăm tối của màn đêm. Cả đất trời như khoác trên mình chiếc áo mới. Bờ cát trắng được tô hồng. Nắng vỡ òa trong gió nâng cả bầu trời lên cao. Nắng trải dài trên sóng nước như dát vàng, dát bạc. Nắng nhảy nhót, đùa nghịch để chào đón một ngày mới đang đến thật gần. Nước thủy triều dâng cao hơn, xô vào bờ tưới tắm cho bãi cát. Phải chăng vì lưu luyến con người quê hương, Tổ quốc mà cát đã lưu giữ bước chân trần đi qua. Những hạt cát nhỏ li ti như viên pha lê được những người đi ngắm bình minh trên biển xây thành tòa lâu đài lộng lẫy, lung linh. Không gian được dệt lên bởi một điệu xanh. Xanh lam của trời, xanh ngọc của nước, xanh mơn mởn của những hàng cây và sắc xanh tràn đầy sức sống trong tâm hồn con người. Trên nền trời, từng đàn hải âu trắng muốt đang bay lượn, thỉnh thoảng chao liệng xuống sát mặt nước như để tìm kiếm thứ gì đó. Cảnh biển lúc này giống như một bức tranh thủy mặc mà Mẹ thiên nhiên đã hào phóng vẽ nên.

Không gian vốn im lặng, bỗng chốc bị xua tan bởi tiếng nói, tiếng cười đùa vui vẻ của ngư dân vùng biển và của du khách may mắn được tận mắt chứng kiến vẻ đẹp tuyệt bích của thiên nhiên. Bình minh lên cũng là lúc đoàn thuyền ra khơi đánh cá trở về. Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã, phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang. Những cánh buồm vút cao, thon thả, rướn thân trắng để thâu góp gió, đưa thuyền cập bến. Sự vui mừng, rạng rỡ không thể giấu nổi trên gương mặt những người dân làng chài, những gương mặt đã sạm đi vì dãi dầu mưa nắng. Nụ cười đó thấm đẫm chất mồ hôi mặn và cả cái mặn mòi của biển cả. Họ vui sướng vì những đứa con của quê hương đã trở về an toàn với cá bạc đầy khoang. Họ thầm cảm ơn biển mẹ bao dung đã luôn yêu thương, che chở, nuôi lớn con người.

Vào dịp cuối tuần trước em đã được bố mẹ cho về quê chơi với ông bà. Nhà ông bà em ở Vũng Tàu, ngay gần bãi biển nên em thích lắm Lúc nào em cũng muốn được đi ra biển chơi mà đợt vừa rồi bố mẹ bận nên lâu lắm rồi em mới được đi ngắm cảnh biển Vũng Tàu.

Lúc em ra biển chơi cũng là khi xế chiều, ông mặt trời đang chuẩn bị đi ngủ rồi và gió cũng đã thổi nhẹ hơn. Khi ấy, bầu trời dường như cũng bị ông mặt trời kéo xuống thấp hơn, không còn cái vẻ trong xanh vốn có nữa mà đã được nhuộm hồng ở phía đường chân trời. Những đám mây trắng vẫn lững lời trôi trên bầu trời đang dần bị bóng đêm nhuốm màu khiến cho chúng mang một màu xám. Dường như chúng đang trôi để tìm cho mình một nơi trú ngụ. Ông mặt trời thì đang từ từ lặn xuống dưới lòng biển sâu. Nhìn mặt trời cứ như một quả cầu lửa vô cùng khổng lồ. Ánh sáng của mặt trời chiếu xuống biển khiến cho nước biển như bị nhuộm đỏ. Nước biển ánh lên màu rực rỡ, lung linh. Thứ ánh sáng cuối ngày đang làm cho không gian bừng ánh đỏ.

Bầu trời êm đềm bao nhiêu thì mặt biển lúc này cũng trở nên yên bình bấy nhiêu. Mặt biển im lặng như chờ đợi mặt trời lặn hẳn vào trong lòng nó. Chỉ có những con sóng nhỏ nhẹ nhàng vỗ vào bờ. Phía xa xa đằng chân trời ánh lên một màu đỏ rực. Dường như, mặt biển cũng đang muốn được nghỉ ngơi sau một ngày sóng vỗ mệt nhoài. Mặt nước biển vẫn trong và xanh lắm, dường như em có thể nhìn thấy cả dưới đáy biển sâu. Bầu trời đang soi mình xuống dưới mặt nước. Đường chân trời nhuộm một màu đỏ rực. Lúc này trời và biển như hòa vào nhau làm một. Nhìn về phía xa xa, dường như không có điểm dừng. Trời mênh mông, biển ngút ngát, dưới chân em, bãi cát trắng trải dài mịn màng in đầy dấu chân của những người đi tắm biển trở về. Đằng kia, những rặng dừa cao vút bên bờ đang đứng rì rào trong gió biển. Khung cảnh lúc này mới thật nên thơ làm sao với tiếng gió thổi, lá cây rụng và tiếng sóng vỗ nhè nhẹ.

Khi hoàng hôn đã tắt nắng, biển trở nên im ắng lạ kì. Từng đàn chim hải âu đang bay về tổ sau một ngày dài kiếm ăn. Lúc biển đã đi ngủ, chim đã về tổ lại là lúc những người ngư dân đem thuyền ra khơi xa đánh bắt cá. Cuộc sống của họ chỉ thực sự bắt đầu từ giây phút này. Cuộc đánh cá chỉ kết thúc khi mặt trời chuẩn bị mọc. Lúc này, bến tàu khá đông người, lần lượt từng con thuyền nhổ neo căng buồm ra khơi xa. Những người thân ở lại vẫy cánh tay chào tạm biệt họ, trong lòng nặng trĩu nỗi lo cùng với niềm hi vọng họ sẽ trở về với những mẻ cá nặng trĩu. Cuộc sống của những con người nơi ngư làng Vũng Tàu bình dị như vậy đấy.

Cảnh biển Vũng Tàu lúc nào cũng đẹp. Có lẽ vì vậy mà các du khách thường thích tới đây nghỉ mát vào mỗi dịp hè. Em thấy mình thật may mắn vì nơi này chính là quê hương của em.

Nghỉ hè vừa qua, em được bố mẹ cho đi nghỉ mát ở biển Vũng Tàu, cảnh đẹp nơi đây đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc.

Cả nhà em đi theo con đường Hoàng Hoa Thám và đến ngã ba Hoàng Hoa Thám – Thùy Vân thì rẽ trái. Con đường nhựa rộng thênh thang chạy qua khách sạn Tháng Mười. Con đường này đã được xây dựng lại, hai chiều xe cộ đi lại thuận tiện. “Hai bên đường, hai hàng cột điện cao áp thanh nhã luôn nghiêng mình chào khách”. Phía trái đường là màu xanh tươi mượt mà, dịu mát của hàng cây xanh. Xa xa, những hàng phi lao xanh um vươn mình chắn gió cát. Những tòa nhà cao tầng sừng sững chen lẫn những ngôi nhà hơi thấp ẩn sau lùm cây xanh rì. Phía tây giáp biển là những nhà hàng với muôn kiểu dáng, màu sắc khác nhau, những bãi đậu xe rộng rãi, sạch sẽ, các bể bơi nước trong, xanh ngắt một màu. Tất cả đều lặng im như vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ say sưa, chỉ còn nghe thấy tiếng rì rào của sóng biển từ xa vọng vào.

Chừng 6 giờ sáng, mặt biển đỏ rực như quả cầu lửa khổng lồ đội biển nhô lên. Ông mặt trời hồng hào, dịu dàng đang lên từ phía chân trời đằng Đông. Cả một khoảng trời bao la sáng mờ nhuộm màu hồng tươi mát. Càng lên cao, mặt trời càng thu nhỏ lại và chuyển từ màu đỏ dịu qua sáng trắng, lấp lóa chói chang. Vùng biển cũng theo đó mà được đẩy ra xa hơn, rộng hơn. Nước biển cũng từ màu xanh sẫm mà nhạt màu dần, lấp loáng ánh trời. Những con sóng biển tinh nghịch đuổi nhau chạy hoài không biết mệt. Sóng biển ở xa nhấp nhô, lăn tăn, đến gần bờ bỗng trắng xóa như nụ cười rạng rỡ của biển. Những con sóng trắng oàm oạp chạy mải miết vào bãi cát mịn, tan ra rồi lại rút nhanh để nhường cho những đợt sóng khác. Buổi sáng, nước biển rút dần ra xa, nhường bãi cát mịn màng, thoai thoải cho người. Trời lành lạnh, gió đứng im lặng. Nhưng khi chiều và tối buông xuống, gió lộng lên, cuốn theo cát bay mù mịt. Bãi biển lúc này vẫn còn khá vắng vẻ, chỉ có lác đác vài người và những người bán hàng đang cặm cụi dọn dẹp hàng quán, chuẩn bị đón khách.

Em rất thích ngắm biển Vũng Tàu vào buổi sáng sớm. Em mong nghỉ hè năm nào cũng được đến đây vui chơi.

Chủ nhật tuần trước em được bố mẹ cho về quê nội. Đã lâu lắm rồi mới được thăm ông bà ở Vũng Tàu. Và cũng đã từ bao lâu mới được ra lại ngắm biển. Đặc biệt hơn thế, đó là khoảnh khắc cảnh biển Vũng Tàu khi hoàng hôn đang buông.

Khi đó là khoảng tầm 5 rưỡi chiều. Một buổi chiều mùa hè thật dễ chịu. Gió từ biển thổi nhè nhẹ. Bầu trời mùa hè cao vời vợi. Trên bầu trời ấy, những đám mây đang nhuốm dần sắc tối, lững lờ tìm nơi trú ngụ. Ông Mặt Trời đỏ rực như quả cầu lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống lòng biển sâu. Màu đỏ của Mặt trời hắt sáng cả xuống mặt biển. Mặt biển nhuốm phai cả sắc đỏ. Đó là thứ ánh sáng rực rỡ cuối ngày làm cả vùng không gian sáng bừng ánh đỏ. Từ bầu trời nhìn xuống mặt biển thấy biển im lặng, yên bình đến lạ lùng. Những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, không ào ạt như biển ban sáng. Phải chăng sau một ngày vỗ sóng mệt nhoài, biển đã mệt và yên ắng nằm nghỉ? Nước biển vẫn trong như thế. Biển Vũng Tàu trong lắm. Trong và xanh nhìn được cả phía dưới biển. Mặt nước biển trong như một tấm gương khổng lồ thu cả bầu trời trên không gian. Bầu trời lam nhạt, biển cũng mang màu lam nhạt. Chân trời đỏ rực rỡ, biển cũng ánh đỏ. Trời và biển như hoà làm một, mênh mông bao xa bát ngát không thấy điểm dừng. Bờ cát vàng trải dài in dấu chân người trở về. Những rặng dừa hai bên bờ đứng rì rào trong gió biển. Cảnh vật thật nên thơ, hữu tình. Chỉ vang vọng tiếng gió thổi, lá cây rung động cùng tiếng sóng biển vỗ vỗ nhẹ nhàng.

Hoàng hôn buông xuống, biển im lặng tìm chốn nghỉ ngơi sau một ngày mệt nhoài vỗ sóng. Trời cao cũng có những đàn chim hải âu từng đàn từng đàn bay về tổ sau một ngày kiếm ăn tứ phương. Khi biển lặng im nằm nghỉ, những cánh chim tìm chốn ngủ thì những người ngư dân lại bắt nhổ neo ra khơi xa đánh bắt. Bến tàu đông người dân chài lưới. Từng con thuyền nhổ neo căng buồm ra khơi xa. Những người ở lại, đứng lặng im trong bóng chiều vẫy tạm biệt. Cánh buồm no gió, những con thuyền lao vun vút trên mặt biển. Những cánh buồm đó mang hơi thở của dân làng và những ước mong một chuyến đi an toàn và bội thu. Nhịp sống con người nơi ngư làng Vũng Tàu gian dị, yên bình đến thế.

Biển Vũng Tàu lúc nào cũng đẹp. Nhưng với em đẹp nhất là khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống. Đó là lúc cảm nhận được vị mặn mặn trong gió biển, thấy được rộng lớn bao xa của biển, thấy được cuộc sống bình dị của người dân nơi đây. Mọi thứ thật giản dị và yên bình. Biển Vũng Tàu đã đẹp lại càng đẹp hơn.

Đi dọc mảnh đất hình chữ S, đâu đâu ta cũng có thể bắt gặp những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp. Đó là những cánh rừng xanh xanh, những đồi núi trập trùng, những bãi biển nước trong như ngọc. Biển Vũng Tàu cũng là một trong những cảnh đẹp nổi tiếng của đất nước. Dịp hè vừa rồi, em đã may mắn có dịp được đến thăm bãi biển xinh đẹp này.

Sau mấy tiếng dài ngồi xe, cảnh biển đã thấp thoáng hiện ra trước mắt em. Từ xa, em đã nghe được tiếng sóng vỗ. Đến nơi, mọi mệt mỏi dường như tan biến hết. Không chỉ nổi tiếng trong nước, biển Vũng Tàu cũng được xem là một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh. Khung cảnh thật kỳ vĩ và tráng lệ. Phía trên là bầu trời trong xanh, cao vời vợi, phía dưới là biển bao la rộng lớn, nắng vàng ấm áp chan hòa khắp muôn nơi. Bãi cát trắng dường như nâng đỡ từng bước chân của em. Những hàng dừa cao đang vươn tay đón gió từ trời xanh, rì rào như đang trò chuyện. Vào mỗi thời điểm trong ngày, biển lại có một trạng thái khác nhau. Lúc sáng sớm, biển trông thật hiền hòa, những con sóng vỗ nhè nhẹ, ông mặt trời dần dần đi lên từ phía xa. Khi hoàng hôn buông xuống, biển cũng chìm trong ánh chiều tà đỏ rực. Mặt trời như một hòn lửa khổng lồ đang chìm dần vào đáy đại dương. Cảng vật thật nên thơ trữ tình, tâm trạng con người cũng trở nên thư thái, nhẹ nhõm hơn, chỉ còn nghe thấy tiếng lá cây xào xạc, tiếng gió thổi và tiếng sóng vỗ vào bờ.

Biển Vũng Tàu trong và xanh như một tấm gương khổng lồ. Những con sóng ì oạp vỗ, đuổi nhau đến tận chân trời. Du khách thường đi tắm biển vào lúc sáng sớm hoặc chiều tối. Tiếng cười đùa, nói chuyện làm xao động cả một không gian rộng lớn. Vài người đùa nghịch thì hắt nước vào nhau. Trên bờ, có vài người đang thả diều. Cánh diều căng gió bay cao mãi trên nền trời xanh. Em thích nhất là ngồi xây lâu đài cát hoặc thu thập những vỏ ốc, vỏ sò trên bờ biển. Những chú chim hải âu sà xuống mặt biển để kiếm ăn. Ngoài khơi xa, thấp thoáng vài con tàu đang đánh bắt thủy hải sản. Đến tối, họ trở về cùng cá tôm đầy khoang. Con thuyền dường như cũng thấm đẫm vị mặn mòi của biển cá. Nhịp sống nơi đây thật yên bình cùng với những người dân thật thà, chất phác.

Chuyến đi đã để lại cho em những kỉ niệm không bao giờ phai. Đến thăm biển Vũng Tàu, em cảm thấy choáng ngợp trước cảnh núi non sông nước, càng thêm yêu mến và tự hào cảnh sắc tươi đẹp của đất nước.

Cảnh biển buổi sáng ở Vũng Tàu tuyệt đẹp. Mặt trời to và đỏ rực hiện dần lên sau rặng núi xa. Trên bầu trời hồng có mấy đám mây bay nhởn nhơ. Xa xa, đàn hải âu chao mình bay liệng. Đoàn thuyền đang lừng lững hướng về bến cảng sau mấy ngày đi đánh cá. Em nhớ mãi buổi sáng đẹp trời ấy ở bãi biển Vũng Tàu.

Thấm thoát năm học đã kết thúc. Chúng em thực sự bước vào một kỳ nghỉ hè với bao thú vị đang chờ phía trước. Trường em tổ chức cho học sinh đi nghỉ mát ở bãi biển Sầm Sơn. Có lẽ bãi biển đẹp nhất vào những buổi bình minh.

Trời còn sớm, se se lạnh, gió thoảng khẽ lay động hàng phi lao để lộ những giọt sương đêm còn đọng lên kẽ lá. Phía trước em là cả một vùng trời nước mênh mông. Sau trận mưa dông ngày hôm qua, chân trời, ngấn bể sạch như một tấm kính lau hết mây hết bụi. Phóng tầm mắt ra xa, mặt biển mang trọn một màu lam biếc. Tiếng sóng biển rì rào như bài ca bất tận ca ngợi sự xinh đẹp, giàu có của thế giới đại dương. Những con sóng bạc đầu gối nhau đùa giỡn tạo nên những âm thanh, những khúc hát du dương. Mặt trời như một quả cầu lửa vĩ đại từ từ đội biển nhú dần lên. Đến lúc mặt trời thoát ra khỏi chân trời thì cũng là lúc nó nở một nụ cười rạng rỡ, tươi tắn, chào đón một ngày mới. Những tia nắng vàng được ban phát đi khắp nơi nơi. Nó tan chảy trên bờ cát trắng tô hồng những khuôn mặt rạng ngời. Nắng vỡ òa trong gió nâng cả bầu trời lên cao. Nắng nhảy nhót trên sóng nước hòa cùng bài ca bất tận của thiên nhiên. Bãi cát sau một đêm uống sương bây giờ trở nên ướt át màu nâu sẫm. Phải chăng vì lưu luyến những người con yêu dấu của quê hương, cát đã lưu giữ, in hình những đôi bàn chân trần của ai đó đã qua. Những hạt cát ngái ngủ bị sóng đánh thức nó giật mình chuyển động nhẹ rồi vươn vai thức dậy. Những hạt cát nhỏ li ti vàng óng như kim sa được xây thành một lâu đài lung linh, lộng lẫy. Vừng đông đã thực sự hiện ra rực rỡ giữa màu mây trắng, chiếu ánh sáng kì diệu xuống vạn vật thì mặt biển lóe sáng một màu trắng bạc. Ánh sáng ấy phủ lên mặt biển, lan tỏa rất đẹp. Màu xanh của trời, màu xanh của nước hòa lẫn với màu sắc của mặt trời tạo nên một màu sắc kì ảo trên biển. Cảnh biển lúc này chẳng khác j` một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ!

Trong ánh sáng dịu dàng đầu buổi bình minh, những tiếng nói, tiếng cười vang rộn cả bãi biển xôn xao bàn luận về chuyện bác chài đánh cá về những con thuyền ra khơi. Ngoài xa, sóng trở nên phẳng lặng nằm im. Phải chăng nó cũng đang chạnh lòng buồn bã vì không được đùa giỡn với đám trẻ nhỏ. Hiểu được điều đó những con sóng sau khi đã rút ra xa thì nhường chỗ cho những làn sóng khác lan vào bờ để một lần nữa ca lên bản nhạc muôn thuở của biển khơi. Đoàn thuyền đánh cá rẽ màn sương bạc ra khơi. Bỗng thấp thoáng những con thuyền giữa muôn ngàn sóng nước làm náo nức, xôn xao cả mặt biển. Những cánh buồm vút cao thon thả nhìn xa chẳng khác gì những con chim cổ trắng đang rướn cao như muốn cất tiếng hót. Chúng được nắng chiếu vào hồng rực lên như đàn bướm múa lượn giữa trời xanh.. Cũng có những cánh buồm ánh lên dưới tia nắng mặt trời. Mọi người dắt tay nhau dạo trên bãi biển, nói chuyện vui vẻ. Khuôn mặt rạng ngời, nở một nụ cười tươi tắn.

Những ngày nghỉ ở bãi biển Sầm Sơn trôi qua thật mau nhưng cảnh bình minh trên biển luôn mãi mãi in sâu vào tâm trí em, một vẻ đẹp của biển, vẻ đẹp kiêu kì muôn màu muôn sắc ấy do mây, trời, ánh sáng tạo nên.Trong mắt tôi, mỗi buổi bình minh trên biển trở nên thật hiền hòa. Trong mắt biển, tôi chỉ là một sinh linh nhỏ bé. Nếu như những làn sóng và bờ cát trên biển là người mẹ thì với tôi biển như một thiên thần.

Vũng Tàu là một khu du lịch biển nổi tiếng và cũng là quê hương thứ hai của em. Nhắc đến Vũng Tàu hẳn ai cũng biết đến Bãi Trước, Bãi Sau, Bãi Dứa, Bãi Dâu….

Có những Núi Lớn, Núi Nhỏ đứng sừng sững như một người mẹ vĩ đại đang che chở cho đàn con thương yêu của mình. Đi từ Núi Nhỏ qua núi Lớn chúng ta sẽ đi trên con đường Hạ Long ,một con đường đẹp nhất Việt Nam. Trên đường không có một cọng rác nào cả, con đường luôn luôn sạch sẽ. Một bên đường là núi, một bên đường lại là biển ,hiếm thấy một con đường nào như thế. Khi đi trên đường ta cảm thấy như đang ở trên vịnh Hạ Long vậy. Nơi em thường đến nhất là công viên Bãi Trước. Về đêm từng ngọn dừa gió đưa phe phẩy. Thảm cỏ ở đấy xanh mượt người ta hay trồng hoa trên đấy. Những bông hoa hồng, hoa cúc cùng những chiếc lá xanh kết thành những hình nàng tiên cá, con voi, chim cánh cụt…trông thật ngộ nghĩnh. Giữa công viên là một vòi phun nước. Có lúc nước phun ra như một bông hoa hồng đỏ thắm ,có lúc nước phun lên như một cánh cổng mời khách đi vào. Những con người ở đây rất lịch sự và văn minh nên cần gì, họ sẽ sẵn sàng giúp đỡ.

Em rất tự hào về Vũng Tàu của mình, một thành phố biển nổi tiếng ở Việt Nam.

Dù đã được nhiều lần đến biển nhưng mỗi vùng biển lại mang đến cho em nhiều cảm xúc khác nhau. Hè năm vừa rồi, em đã có một chuyến hành trình đến với bãi biển Vũng Tàu cùng với bố mẹ của mình. Tại đây, em cũng đã có những kỉ niệm vô cùng đáng nhớ.

Bình minh trên bãi biển Vũng Tàu mang lại cho em nhiều cảm xúc nhất. Buổi sáng sớm, thời tiết còn se se lạnh. Mặc dù khi ấy đang là vào giữa mùa hè nhưng gió biển mát rượi thổi vào đất liền khiến em có cảm giác như đây đang là mùa thu. Đêm qua, Vũng Tàu vừa chào đón một cơn mưa tầm tã. Cơn mưa đã gột sạch đi hết những bụi bẩn và khiến cho bầu không khí sớm nay trở nên trong lành hơn. Mặt biển vẫn như thường lệ khoác lên mình chiếc áo màu xanh biếc. Dưới đáy biển sau kia liệu có nàng tiên cá nào đang ẩn mình không? Em vẫn luôn tự hỏi mình câu hỏi ấy. Dù không có nàng tiên cá như trong truyện cổ tích nhưng em nghĩ chắc cũng sẽ có những con cá sống ở dưới đáy biển.

Biển buổi sáng còn khá lặng sóng. Những cơn gió nhỏ chỉ đủ để tạo ra những con sóng nhỏ. Chúng dịu dàng xô vào bờ chứ không dữ dội như biển về chiều. Bãi cát trắng chạy dọc ven biển. Một vài người đang đi dạo ở trên đó cũng giống như gia đình em. Có vẻ như ai cũng mong mỏi được nhìn thấy hình ảnh mặt trời nhô lên khỏi mặt nước.

Chỉ trong thoáng chốc, mặt trời đã bắt đầu lên cao. Ánh nắng mặt trời chiếu xuống mặt biển khiến nước biển trở nên óng ánh hồng. Ông mặt trời to như một trái bóng và ở rất gần em. Tuy nhiên đó chỉ là cảm giác thôi. Trên thực tế, ông mặt trời ở cách Trái Đất xa lắm. Ông đang khẽ nhoẻn miệng cười bằng cách chiếu những tia nắng xuống mặt đất. Nước biển sáng lên lấp lánh. Cả khung cảnh cũng trở nên bừng sáng hơn. Mặt trời cứ thế lên cao dần. Những người ngư dân với những đoàn thuyền đánh cá sau khi trở về đất liền lại tiếp tục mang cá ra chợ bán.

Đến khoảng 10 giờ sáng là mặt trời đã lên cao lắm rồi. Những du khách bắt đầu ra biển tắm mát. Sóng biển đánh mỗi lúc một dữ dội hơn. Thi thoảng có những con sóng bạc đầu ào vào cao quá cả đầu người. Mọi người đua nhau nhảy sóng, ai nấy đều thích thú vui cười.

Trên bãi biển, hàng dừa cũng nghiêng mình như muốn hòa chung niềm vui của mọi người. Bên dưới gốc cây là những chiếc ghế giường nằm cho những du khách có nhu cầu nằm nghỉ ngơi và tắm nắng. Những người dân ở đây phục vụ khách du lịch chu đáo lắm. Ai cũng đon đả cười nói và đôi khi họ còn trở thành những hướng dẫn viên du lịch rất chuyên nghiệp nữa.

Buổi chiều đến, bãi biển thậm chí còn đông người hơn cả lúc trưa. Lúc này, sóng mạnh hơn, nước biển cũng ấm hơn và trời lại râm mát hơn nên đi tắm biển vào thời điểm này là vô cùng hợp lý. Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, cảnh biển chìm trong một màu tối đen như mực. Biển trở nên sâu hun hút và không có điểm kết thúc. Giờ là lúc mà những đoàn thuyền đánh cá bắt đầu ra khơi. Một vài người chèo thuyền thúng đi câu tôm, câu mực ở gần bờ. Ngọn đèn sáng le lói trên biển.

Sau khi rời khỏi bãi biển Vũng Tàu em vẫn cứ lưu luyến mãi cảnh đẹp nơi đây. Lần tới nếu lại được đi biển, em sẽ xin bố mẹ cho đi nghỉ mát ở đây một lần nữa.

Hè năm nào cũng vậy, ba mẹ cũng đưa tôi ra thành phố Vũng Tàu. Dù mỗi năm mỗi đi nhưng tôi chẳng bao giờ nhàm chán, bởi thành phố có Bãi Sau – một nơi vừa vui chơi, tắm biển, vừa có phong cảnh đẹp như tranh.

Từ quê hương tôi, ngồi xe đến được thành phố biển thì cũng đã xế trưa. Mọi người trong đoàn tham quan đều lo cho mình ổn định chỗ ở và cơm nước. Khoảng chừng hai giờ chiều thì ba mẹ mới đưa tôi xuống biển. Trời nắng, nhưng gió biển thổi ù ù chẳng khác nào như một cái máy điều hòa không khí nên chẳng ai thấy mình oi bức. Người tắm rất đông và ăn mặc khá giản đơn. Chỉ có phụ nữ mới mặc áo tắm nhưng kiểu kín đáo, còn đàn ông thì xuề xòa, ở trần trùi trụi, quần lỡ quần đùi. Qua bờ cát mịn một chút là đã chạm những ngọn sóng tràn bờ đùa lên chân. Dưới biển, nhấp nhô những cái đầu bị sóng nhồi. Mọi người vui vẻ rú lên mỗi khi đón nhận những cú xô mạnh của cơn sóng bạc đầu, nhưng không thể nào lấn át được tiếng gầm gừ liên tục của biển. Môi thấm mặn nước biển, thậm chí bị sặc, nhưng tôi vẫn muốn ngâm mình thật lâu dưới làn nước sôi động và trong xanh.

Tối đến, ba mẹ và tôi ngồi ở một quán nước ngoài trời để ngắm biển đêm. Giờ tôi mới trầm tư: biển hùng vĩ, mênh mông và còn bí ẩn nữa! Dãy núi nhô ra biển đã nhàn nhạt trong sương Những con tàu đánh cá gần bờ được nhận dạng qua ánh đèn.

Rất ít người tắm và đi tản bộ trên bờ cát. Họ quần tụ ở các quầy, quán hướng ra biển, cười nói rôm rả, ăn đồ biển bình dân như cá, cua, sò …, cánh đàn ông hổ hởi với những nốc bia. Trên con đường nhựa khá rộng chạy dọc theo bờ biển, xe cộ xuôi ngược nhộn nhịp, những biển cửa hiệu của dãy khách sạn phô diễn đủ loại đèn màu. Người đi bộ trên vỉa hè cũng nườm nượp. Một số lúm xúm mua đồ lưu niệm bày bán trên các chiếc xe đẩy ở ven đường. Nhiều thanh niên và trẻ em rất thích thuê xe đạp đôi để được đi tham quan xa, chiêm ngưỡng các phố xá Vũng Tàu nằm khuất sau ngọn núi.

Sáng tôi thức dậy sớm, theo ba để ngắm cảnh bình minh trên biển. Ông mặt trời như ngoi lên từ biển, to và đỏ lòm làm ửng cả một góc trời. Kìa! Những con tàu đánh cá thi nhau chạy xối xả vào bờ. Ôi! Chúng trườn lên bờ cát bằng bốn bánh xe hơi. Ba dẫn tôi đến xem các ngư dân giữ lưới. Phần lớn là cá cơm, một ít tôm, cua nhưng nhỏ . Mỗi đêm, mỗi con tàu bủa lưới gần bờ kiếm khoảng chục kg cá. Đằng kia, có chiếc tàu bị lún bánh, ba và tôi chạy đến phụ hò nhau đẩy. Thật vui ghê!

Thời gian ngắn ngủi lưu lại trên bãi biển Vũng Tàu, tôi rất vui và thanh thản. Tâm hồn tôi phơi phới trước thiên nhiên hùng vĩ, trước phong cảnh đẹp tuyệt vời. Và hè năm sau, tôi vẫn mong muốn là mình và gia đình vẫn trở lại vui chơi, giải trí nơi bãi biển thân quen này.

Đúng là:

Vào một buổi sáng mùa hè mát mẻ, em được ngắm biển. Ôi! Biển tuyệt đẹp. Phải chăng cái đẹp ấy là do tạo hoá ban tặng cho con người. Ánh mặt trời chiếu nghiêng lên những gợn sóng nhấp nhô đang xô vào bờ trông như những núi vàng nho nhỏ, vừa rực rỡ vừa sâu thẳm, ông mặt trời đỏ hồng như lòng quả trứng gà. Biển đầy sức sống, ào dậy với niềm tin mãnh liệt đón chào ngày mới. Phía tít trời xa, biển như một dải lụa đào rực rỡ. Nhưng lùi dần về phía bờ biển là một dải băng vĩ đại tô nhuộm bởi một màu xanh biếc.

Mặt trời càng lên cao, nước biển càng lóng lánh. Biển lộng lẫy trong bộ áo vàng rực rỡ. Muôn vàn hạt bụi li ti nhảy nhót ung táng trên đầu ngọn sóng. Dưới ánh nắng, bãi cát vàng rực lên. Hai cha con bước đi trên cát. Bóng cha em cao dài lênh khênh, bóng em thì tròn chắc nịch. Thật thích thú biết bao! Cha dắt em đi trong nắng mai hồng. Trong các kẽ đá, tiếng nước biển va đập rì rầm như lời tâm sự. Những cánh hải âu chao liệng như muốn dang rộng đôi cánh ôm ấp lòng đại dương.

Tuy được ngắm biển trong thời gian ngắn, nhưng em đã cảm thấy biển như người bạn thân thiết gần gũi. Người bạn ấy vừa chân thật hiền hoà vừa chia sẻ những nỗi niềm tâm tư vui buồn với em. Phong cảnh ở đây thật hữu tình. Nhìn ra xa có núi lớn, núi nhỏ tô điểm thêm cho sắc màu của biển.

Em đã say với biển, say với những cảm giác khoan khoái, dễ chịu mà biển đã đem lại cho em. Nếu có dịp, em sẽ về lại với biển, với quê hương Vũng Tàu yêu dấu.

Nếu ai chưa từng tới nơi đây thì có thể sẽ phải choáng ngợp trước vẻ đẹp đến ngỡ ngãng mà thiên nhiên đã ban tặng cho nơi đây. Thứ mà em nhìn thấy đầu tiên khi đặt chân xuống mảnh đất nơi đây chính là biển Nha Trang. Biển rộng mênh mông không thấy bờ. Nước biển trong veo màu xanh thẳm. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống mặt biển làm mặt biển lung linh hơn.

Đánh tầm mắt ra xa hơn, em thấy thấp thoáng bóng con thuyền đánh cá. Các bác ngư dân đứng ở đầu thuyền quăng lưới. Cánh buồm căng lên đón gió, thuyền rẽ sóng ra khơi.

Khung cảnh nơi đây thật tuyệt vời, cảnh và người như hòa quyện vào nhau.Bầu trời xanh ngắt. Những đám mây trắng trôi hững hờ. Thi thoảng có đám mây nhuốm màu ánh mặt trời trở nên rực rỡ màu sắc: màu vàng, màu đỏ đôi khi là màu hồng phớt. Từng mảng màu làm cho bầu trời mang một vẻ đẹp huyền ảo, choáng ngợp.

Ta có thể nhìn thấy được cả những con sóng bạc đầu trắng xóa thay nhau ập vào bờ, đùa giỡn với con người. Sóng dệt thành một tấm lụa trắng trôi nổi trên mặt biển, nổi bật trên nền biển xanh. Sóng đánh vào ghềnh đá rồi nhanh chóng tan ra nhường chỗ cho cơn sóng tiếp theo.

Không chỉ có vậy, mà bạn còn phải hét lên vì thích thú khi nhìn thấy bờ cát trắng trải dài trên bờ biển như dải lụa tiên nữ bỏ quên. Hạt cát lóng lánh và trong vắt như thủy tinh vậy. Trên bờ cát thấp thoáng những vỏ sò, vỏ ốc đầy màu sắc, nhiều hình thù trông rất đẹp. Bờ cát mịn in hằn những dấu chân em đi.

Cảnh vật thật hữu tình, mỗi thứ mỗi vẻ nhưng lại điểm tô cho nhau để tạo nên cái thần thái riêng mà không lẫn vào đâu. Hàng dừa trên bờ cát lúc nào cũng xì xào trong gió như đang thì thầm lời ca tiếng hát cùng biển xanh.

Hàng năm bãi biển thu hút hàng triệu du khách tới tới nghỉ mát. Đặc biệt à dịp nghỉ hè, lúc cao điểm có cháy cả phòng khách sạn nếu bạn không đặt trước. Tầm về chiều rất đông người đi tắm biển. Trên gương mặt ai ai cũng là nụ cười vui vẻ khi được tắm nước biển mát, được chơi đùa cùng những con sóng.

Em cùng anh trai cùng nhau xây lâu đài cát, lấy vỏ ốc vỏ sò trang trí. Lâu đài cát của chúng em rất đẹp, ai đi qua cũng phải ngó nhìn. Trên bờ cát cũng có rất nhiều người đang nghịch cát. Có người còn lấy cát đắp lên người hoặc nằm dưới gốc cây dừa để hưởng thụ cái mát của gió biển.

Biển mênh mông mà tình người quá. Em mong sao có thể được đi biển Vũng Tàu một lần nữa. Về nhà rồi em sẽ nhớ biển và những giây phút ở đây lắm. Em hứa sẽ học thật giỏi để được thưởng nhiều chuyến đi biển vui vẻ và bổ ích như thế.

Biển Vũng Tàu không biết từ bao giờ đã và đang hấp dẫn du khách về phong cảnh đẹp, bãi tắm sạch và bờ cát dài…Nhưng có lẽ Vũng Tàu hấp dẫn nhất trong em là cảnh vật về trên biển lúc chiều tà. Em đã được tận mắt chứng kiến và quan sát mọi thứ trong chuyến du lịch Vũng Tàu vào hè năm ngoái cùng trường của em.

Khi những ánh nắng cuối cùng của buổi chiều tàn dần lặn trên mặt biển, bầu trời chuyển từ vàng sang đỏ lựng rồi tím ngắt chính là thời khắc hoàng hôn làm say đắm lòng người. Ngắm nhìn cảnh mặt trời đang sà dần xuống biển, em như cảm thấy lòng mình đột nhiên lắng lại, một cảm giác bình yên, mọi ưu phiền dường như tan biến theo mây gió, theo biển nước mênh mông.

Vũng Tàu, một thành phố biển nằm không xa Sài Gòn. Đó là nơi mà hầu hết mọi người muốn nghỉ ngơi và giải trí, hay đơn giản chỉ muốn tắm biển chọn. Vũng Tàu không lớn so với Sài Gòn, nhưng nó đủ để thỏa mãn bất cứ ai đến đây. Một thành phố biển xinh đẹp và sạch sẽ. Luôn có những lý do mà bạn thích và muốn quay lại nơi đó. Đơn giản, Vũng Tàu có biển, và đó là lý do hầu hết mà mọi người muốn quay lại, nhưng cũng còn rất nhiều lý do khác nữa.

Advertisement

Biển Vũng Tàu có nước trong vắt tới nỗi mà chúng ta có thể nhìn thấy đàn cá đang đùa nghịch dưới làn nước. Những con sóng cứ hết lượt này đến lượt khác đuổi nhau tung tăng.

Bờ biển trải dài ngút tầm mắt. Một không gian mênh mông, ngút ngàn là nước, nước xanh trong. Vào buổi sáng: Nước biển xanh lơ. Sóng nhẹ nhấp nhô, trườn lên bờ rồi tan dần xuống biển. Nhưng tới trưa dường như biển không hiền hòa như buổi bình minh, nước biển xanh thẳm. Sóng biển mạnh, đập vào bờ cát tung bọt trắng xóa. Tới chiều nước biển có màu xanh dương đậm. Và hoàng hôn buông xuống nước biển đổi màu tím biếc. Sóng vỗ bờ rì rào, lan xa mãi.

Ngoài khơi xa, biển nhấp nhô sóng lượn, những con tàu nhỏ xíu như dấu chấm. Đường chân trời tiếp nước mênh mông, xa tít. Bờ cát thoai thoải mịn màng như dải lụa. Rặng dừa trên bờ cát vươn tay múa dịu dàng với gió. Gió rì rào lời thầm thì du dương dịu ngọt, đem lại không gian mát.

Hằng năm, biển Vũng Tàu thu hút nhiều khách trong và ngoài nước đến du lịch, tham quan, đem lại nguồn thu đáng kể cho quốc gia. Tạo nên một ngư trường đánh bắt và nuôi trồng hải sản quan trọng.

Để biển luôn được xanh và đẹp như thế này, chúng ta hãy một người một hành động, mỗi người một ý thức, cùng nhau chung tay giữ gìn vệ sinh chung, không xả rác bừa bãi. Vì môi trường biển “xanh, sạch, đẹp”. Em yêu biển Vũng Tàu, em hứa sẽ quay lại đây lần nữa trong một dịp không xa.

Hè đã về. Mùa hè với em là những chuyến đi, đi du lịch nhiều nơi cùng gia đình, bè bạn. Mặc dù em đã được đến rất nhiều nơi, đi rất nhiều miền Tổ Quốc nhưng nơi mà em thích nhất vẫn là vùng biển Vũng Tàu xinh đẹp.

Được ở đây trong hai ngày liền, em đã có những trải nghiệm đầy mới mẻ với bãi biển mộng mơ này. Mỗi sớm bình minh, khi ông mặt trời còn e lệ phía sau lớp mây trắng, nhìn về phía xa xôi của biển như nhìn thấy đường chân trời màu đỏ hồng rực rỡ, tráng lệ. Dưới ánh nắng dần dần trở nên tươi vàng của thời tiết, màu nước biển như càng trở nên trong xanh đến kì lạ. Nước biển trong trẻo long lanh như ẩn như hiện bãi cát vàng dưới đáy nước. Sóng biển Vũng Tàu buổi ban mai không quá to, không ồn ào, mãnh liệt mà nó dịu êm, nhẹ nhàng như vỗ về, âu yếm. Bãi cát xen lẫn chút trắng chút vàng chạy dọc bờ biển, đôi chỗ được bọt sóng đọng lại chút nước biển ẩm ướt, khi bước lên cảm giác như chân mình dần lún sâu xuống bờ cát. Mặt trời dần lên cao hơn, rạng ngời và rực rỡ hơn, chiếu những tia vàng chói chang xuống lòng biển, phản chiếu những sắc màu long lanh và đẹp đến lạ.

Thấp thoáng phía xa xa là bóng những đoàn thuyền đánh ca đang vang lên khúc ca khải hoàn trở về với đất mẹ. Tiếng reo hò của họ dường như vọng lại đến tận bãi bờ. Những cánh buồm trắng phau phau như chạy đua cùng ông mặt trời, rất nhanh đã cập bến. Người trên thuyền bắc cầu đi xuống, thu lượm thành quả và chuyển lên xe mang ra chợ buôn bán. Một vài bác ngư dân ở lại dọn dẹp chiếc thuyền còn nồng nàn hơi vị mặn mà của biển, chuẩn bị cho chuyến ra khơi sắp tới. Lúc này mặt trời lên cao, một số người xuống tắm biển, đùa bỡn với cơn sóng đã dần trở nên mạnh mẽ hơn. Một số người không xuống biển để tắm mát, họ ngồi dưới những mái lán trên bờ cát, trò chuyện dưới những tán dừa trên bờ biển, thong thả ngắm nhìn quanh cảnh biển khơi đầy xinh đẹp.

Về chiều, sóng biển dường như càng mạnh mẽ hơn, nước biển càng ấm nóng dưới sự soi chiếu cả một ngày dài của ông mặt trời. Hoàng hôn dần buông xuống trên bờ biển, không còn cái gay gắt chói chang của ánh nắng lúc trưa chiều, nhiều du khách vui vẻ nhảy xuống nước đùa vui thỏa thích. Họ chơi đùa với những cơn sóng lớn ting bọt trắng xóa, bãi cát dường như đã ngắn lại so với buổi chiều, trên bờ lúc này đã lục đục những chiếc thuyền đánh cá tháo dây leo, các bác ngư dân cũng dần chuẩn bị lên đường đi khai quật hải sản ngoài khơi xa.

Đêm về, biển mang màu đen kịt, tối tăm, huyền bí. Chỉ thấy phía xa xa là ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn hải đăng. Ngồi trong căn nhà nhỏ trên bờ nhưng tiếng sóng xô bờ mãnh liệt cùng hơi thở nồng nàn của biển khơi cứ quấn quýt lấy em, làm em càng thêm yêu mến và thích thú với bãi biển nơi này.

Kết thúc hai ngày du lịch ngắn ngủi trên bờ biển Vũng Tàu xinh đẹp, em vẫn luyến tiếc không thôi. Em luôn tự ngẫm trong đầu rằng sẽ có ngày mình sẽ quay trở lại nơi đây, sẽ đến đây để được thêm một lần ngắm nhìn cảnh biển Vũng Tàu xinh đẹp và trù phú.

(“Vũng Tàu biển hát”- Vũ Thanh)

Chưa bao giờ tôi thấy lời bài hát lại đúng với tâm trạng mình như thế! Một buổi chiều tháng tư đầy nắng và gió, trên chiếc xe lao nhanh vun vút tiến về phía biển, Vũng Tàu đang chào đón tôi…

Vũng Tàu đón chúng tôi bằng không khí mùa hè dễ chịu, nắng không quá gắt như ở miền Bắc, không có mưa và bầu trời trong xanh, hiền hòa thân thiện. Từ xa, tôi đã nhìn thấy Tượng Chúa Kito sừng sững nơi núi cao hùng vĩ, chở che và bao dung với những con người nơi đây. Và tôi đặc biệt phấn khích khi cảm nhận được đâu đây vị mặn của biển, mùi thơm của cát. Biển Hồ Cốc bắt đầu mở ra trước mắt tôi…

Nằm không xa thành phố Hồ Chí Minh nhộn nhịp, và Vũng Tàu náo nhiệt nhưng Hồ Cốc vẫn giữ được cho mình vẻ hoang sơ và tự nhiên vốn có của nó. Tôi thích Hồ Cốc bởi nó cho ta cảm giác được trở về với thiên nhiên, sống và tận hưởng trong vòng tay mẹ thiên nhiên mà không phải lo toan, vướng bận những cái hiện đại ngoài kia. Rừng Tràm nguyên sinh có màu xanh tươi của cây lá, có sự sống mãnh liệt của những loài không cần bàn tay con người chăm sóc, có sự bất ngờ, thích thú với những con vật mà tôi chưa thấy bao giờ.

Biển cũng hòa với rừng tạo thành một bức tranh thiên nhiên nếu không phải “sơn thủy hữu tình”, tôi cũng không biết nói thế nào nữa. Trong buổi chiều hoàng hôn, biển là nàng thiếu nữ mộng mơ, trong sáng. Nàng không biết cuộc sống ngoài kia có bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu đổi mới, nàng vẫn sống là chính mình, với vẻ đẹp tự nhiên, không tô điểm mà vẫn đủ say đắm lòng người. Mái tóc Hồ Cốc mang màu trắng, mịn màng và khéo léo uốn lượn ôm lấy rừng và ôm lấy biển. Gương mặt Hồ Cốc, nhìn xa, là bầu trời thứ hai, có ráng chiều và có từng đám mây lãng lự trở về với chân trời. Nhưng khi lại gần, ánh nắng cuối xuyên tới đáy biển, một thế giới sống, tưởng như chỉ có trên tivi hiển hiện trước tôi: những sinh vật nhỏ bé đang kiếm ăn hay ngại ngùng bơi đi khi thấy tôi. Hồ Cốc không giấu chúng tôi bất cứ điều gì với làn nước trong có thể nhìn thấy cả đáy. Những làn sóng tinh nghịch, chúng đuổi nhau, chúng cười đùa nhau rồi vỡ òa trong lòng bờ cát trắng dịu dàng.

Nổi bật giữa mênh mông sóng nước là những mỏm đá to, nhỏ. Những hòn đá như những hòn đảo cho người tí hon ở. Thật tuyệt vời khi được ngồi trên mặt những mỏm đá để gió thổi bay mái tóc và nghe rì rào lời sóng biển hát, nhìn ra phía xa xa chân trời nghĩ về chuyện của mình, chuyện cuộc đời hay không gì cả. Những tấm ảnh với gió, cát, với biển chắc chắn sẽ làm cho những bạn chưa đến nơi này phải ghen tị.

Không chỉ là cảnh vật thiên nhiên, tôi còn bị hấp dẫn bởi màu sắc và mùi vị thơm phức của những món ăn nơi đây. Hải sản Hồ Cốc thì phải nói tươi ngon và rẻ hết chỗ nói. Bạn có thể trực tiếp lựa chọn những chú cua, mực béo tốt, những chú tôm chắc khỏe, rồi nào là ghẹ, sò, điệp, ốc, cá, rồi tự tay chế biến chúng bằng những vỉ, lò than thuê từ người dân. Những chú cua, chú tôm rực rỡ màu, những đĩa sò, điệp bắt mắt, những đĩa mực thơm ngon, giữa bờ biển thơ mộng hẳn sẽ là những trải nghiệm tôi không bao giờ quên.

Biển hiền hòa, món ăn hấp dẫn, người dân nơi đây cũng rất nhiệt tình và cởi mở. Họ luôn tươi cười và hướng dẫn du khách, luôn có ý thức bảo vệ và giữ gìn mẹ biển cả.

Có những kỉ niệm đã qua nhưng nó mãi là hồi ức đẹp và đáng nhớ. Biển Hồ Cốc, thành phố Vũng Tàu đã tạo ra những giây phút khó phai trong lòng mỗi người đã từng đặt chân đến như thế.

….

Cập nhật thông tin chi tiết về Tập Làm Văn Lớp 3: Viết Đoạn Văn Ngắn Tả Một Đồ Dùng Cá Nhân Em Thích Dàn Ý & 6 Đoạn Văn Mẫu Lớp 3 trên website Fsey.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!